MỪNG… NGÀY TÌNH YÊU (1)

14/2 ĐƠN GIẢN,

ĐÓ LÀ NGÀY TÌNH YÊU

Valentine’s day lại về, không khí chào đón ngày dành cho tình yêu lại rộn ràng khắp nơi. Những cung bậc cảm xúc chờ đón ngày tình yêu lại rung lên. Chen vào niềm vui, hạnh phúc của những đôi tình nhân là những nỗi niềm cô đơn của những tâm hồn đơn lẻ. Đâu đó tiếng thổn thức con tim của những cặp đôi vì hoàn cảnh sống phải xa nhau trong ngày tình yêu. Và ngày tình yêu còn có cả tiếng nấc của những người đang sống bên nhau nhưng “đồng sàng dị mộng”.

Và tôi cũng đã có những ngày valentine’s day đầy cảm xúc : có nước mắt, có nụ cười, có nỗi chờ mong và có cả những nỗi niềm ganh tỵ rất con gái.

Ngày tình yêu đầu tiên, như bao người mới yêu, tôi cũng háo hức chờ mong những gì bất ngờ nhất anh dành cho tôi. Cả ngày hôm ấy, tôi đi làm và không rời xa cái điện thoại một phút giây nào, như sợ tin nhắn đến hay điện thoại của anh mà tôi không kịp nghe. Vậy mà cả ngày hôm ấy, tôi chỉ nhận được tin nhắn chúc mừng từ những người bạn. Tôi trở về nhà với nhiều cảm xúc giận hờn. Anh đến thăm tôi, bao giận hờn vỡ òa, tôi nói trong tức tửi rằng anh vô tâm quá, một tin nhắn cũng không có. Nhớ vẻ mặt anh lúc đó thật tội nghiệp, anh ngây thơ bảo : “anh tưởng đằng nào chiều anh cũng ghé thăm em, nhắn tin làm gì”. Ngày tình yêu đầu tiên của tôi như vậy đó, dù sao sau ngày tình yêu không hoa và quà tôi vẫn yêu anh vì chợt nhận ra anh rất thật thà.

Ngày tình yêu thứ hai, tưởng rằng người yêu rút kinh nghiệm từ ngày tình yêu trước, tôi vẫn thầm chờ mong điều kỳ diệu đầy bất ngờ. Nhưng rồi ngày tình yêu cũng qua đi…

Ngày tình yêu thứ ba, thay vào cảm giác mong chờ thì tôi rất đàn bà, tôi chấp nhận ngày tình yêu không hoa không chocolate nhưng tôi thầm ganh tỵ với những người đang hạnh phúc với ngày tình yêu. Tôi ghét ngày tình yêu !

Có những điều dù không thích nhưng nó lặp đi lặp lại nhiều lần thì bạn sẽ thấy quen với điều đó, tôi không còn giận hờn, hụt hẫng, ghen ghét trong ngày tình yêu nữa. Mãi cho đến ngày tình yêu 2 năm sau ngày cưới, lần đầu tiên tôi được nhận quà trong ngày tình yêu.

Ngày ấy, Gấu con hơn một tuổi, tình yêu đã trở về với vợ chồng tôi sau một khoảng thời gian bị mây mù che mất. Tôi đón nhận ngày tình yêu rất đỗi “bình thường như cân đường hộp sữa”. Sáng đến công ty, tôi vô tư nhìn đồng nghiệp ôm hoa và quà, chiều về nhà vui đùa cùng con. Và bất ngờ, tôi nhận quà từ tay anh. Tôi vui lắm, nghẹn ngào lắm và đầy hạnh phúc ! Tôi nghe loáng thoáng bên tai: “vợ chồng rồi mà còn ngày tình nhân”. Tôi nói nhỏ vào tai chồng như khẳng định : “là vợ chồng nhưng vẫn còn yêu chứ, chồng ha”. Đó là ngày tình yêu đầu tiên tôi được vỡ òa trong hạnh phúc. Đúng là cái gì tôi không chờ đợi thì nó lại đến với tôi đầy bất ngờ.

Thế nhưng ngày tình yêu đáng nhớ của vợ chồng tôi lại là ngày tình yêu vào năm ngoái. Lâu lâu nhắc lại cả hai vợ chồng còn không nhịn được cười.

Sáng hôm ấy tôi cũng tung tăng đi làm, và cũng chờ đợi chồng sẽ làm cái điều bất ngờ như năm trước. Đường đầy hoa, trong lòng tôi cũng vui lạ

8h tôi đến cty, mở điện thoại ra vẫn chưa thấy tin nhắn nào. 9h vẫn chưa có tin nhắn. 10h vẫn chưa nghe điện thoại báo có tin nhắn, tôi không chờ đợi nỗi, tôi lấy điện thoại nhắn tin nhắc nhở.

Tôi soạn tin nhắn : “Bạn đã nhận được tin nhắn tình yêu từ thuê bao 0909.234.89X (SDT của tôi), Để đọc được tin nhắn, vui lòng soạn ÔVANTINE gửi  0909.234.89X, để nghe lời yêu thương vui lòng gọi 0909.234.89X. Chúc bạn Valentine ngọt ngào”.

Nhắn cái tin dài ngoằn như thế là 1 kỳ công, tôi nhắn xong ngồi đợi tin nhắn trả lời. Tôi tưởng tượng ra chồng sẽ gọi điện hay chí ít là nhắn tin cho vợ vì bất ngờ.

Thế mà đợi mãi vẫn không có tin nhắn trả lời, ghét quá tôi lấy điện thoại gọi cho chồng, đầu giây bên kia tiếng con gái trong trẻo.

Òa òa thế ra điện thoại mình bị khóa một chiều vì chưa thanh toán cước, nên tin nhắn không gửi đi được. Tôi giận công ty điện thoại, sao bình thường điện thoại mình bị khóa một chiều vào ngày 7 đầu tháng, thế sao lần này lại khóa một chiều mà không gửi tin nhắn nhắc nhở để tôi đi đóng cước. Thiệt là trái ngang mà !

Ngồi nghĩ một hồi lâu, tôi lại tí tởn mượn điện thoại bạn kế bên nhắn tin.

Hì hục nhắn lại cái tin ấy bằng cái điện thoại lạ, thiệt đúng là một kỳ tích. Cuối cùng tôi cũng gửi được cái tin nhắn đó đi. Và tôi lại chờ đợi tin nhắn Ôvantine từ chồng.

12h tôi chuẩn bị đi ăn cơm, vẫn chẳng thấy tin nhắn nào. Tôi lấy điện thoại bàn gọi :

– Alo anh hả

– Uh

– Sáng giờ anh có nhận được tin nhắn nào không ?

– Không ? anh có thấy tin nào đâu ?

– Sao kỳ vậy, à em nhắn bằng số của Mizu trên công ty em á.

– Không có anh không nhận tin nào á.

– Anh có thấy tin nhắn : “bạn đã nhận được tin…” hông hả ?

– Có, mà anh tưởng quảng cáo anh xóa rồi.

– Òa òa, kỳ công em ngồi em nhắn và chờ đợi.

Kể lại kỳ tích nhắn tin từ sáng đến giờ, chồng tôi nghe xong cười vang trong điện thoại. Và thế là vợ chồng tôi có một ngày tình yêu đáng nhớ đầy bất ngờ.

Ngẫm ra thì ngày tình yêu đối với tôi cũng đầy cảm xúc đó chứ. Và đúng là tôi dễ vui dễ buồn thiệt. Chuyện đơn giản nhưng cũng mang lại niềm vui cho tôi, và tôi cũng thấy đủ hạnh phúc cho ngày tình yêu.

Chồng tôi đơn giản lắm, không biết lãng mạn tặng hoa tặng quà cho vợ vào những ngày lễ, nhưng tôi biết tình yêu của chồng dành cho vợ vẫn còn. Nhớ có một lần tôi hỏi chồng :

– Thế sau 5 năm tình yêu của anh đối với em thế nào ?

– Chẳng còn yêu thương gì hết. Chồng trả lời không cần suy nghĩ lâu.

– Vợ (hơi buồn) : thật không ?

– Chồng : Vì em đã trở thành 1 phần thân thể của anh, không thể tách rời. Chồng ôm vợ vào lòng và nói có bao giờ em nói: em yêu bàn tay của em quá, em yêu bàn chân của em quá không ? Nhưng thiếu nó thì kinh khủng lắm.

Đã là vợ chồng, thì tình yêu không còn những rạo rực thuở hẹn hò, nó không còn mãnh liệt, không còn nồng nàn mà tình yêu ấy như tan vào từng mạch máu. Có lẽ vì vậy mà vợ chồng mình chào đón ngày tình yêu rất bình thường như 364 ngày còn lại trong năm. Mỗi ngày trong năm đều có thể trở thành ngày tình yêu, và ngày tình yêu 14-2 sẽ là ngày mà vợ chồng mình tìm kiếm điều gì thật bất ngờ dành cho nhau nhé, vì đơn giản, đó chỉ là ngày tình yêu !

(Lãng mạn trên Net tìm ngày Tình yêu)

BÁNH VALENTINE

LÀM TỪ “TINH HOÀN BÒ”

Một thợ làm bánh nổi tiếng ở Anh đã sáng tạo ra một loại bánh Valentine đặc biệt từ tinh hoàn bò để bổ sung sinh lực cho các đấng mày râu.

Thợ làm bánh Charlie Bigham, người Anh, mới đây sáng tạo ra loại bánh có tên gọi “Cock & Bull” dành đặc biệt cho ngày lễ tình nhân 14/2. Một trong những thành phần của chiếc bánh là tinh hoàn bò, một thành phần được xem là có tác dụng lớn trong việc tăng cường khả năng tình dục cho cánh đàn ông.

Tờ Orange cho hay tinh hoàn bò đực được xem như là một “nguyên liệu có tác dụng kích thích tình dục” và đã được sử dụng để sản xuất một số loại thuốc có tác dụng này ở Trung Quốc. Trên chỉ dẫn của món bánh đặc biệt này có ghi “hãy tắt điện thoại, thắp nến lên và thưởng thức một cách thoải mái nhất”.

Metro trích lời Charlie Bigham nói rằng : “Ngày Valentine là ngày lễ đặc biệt dành riêng cho các cặp tình nhân. Đó chính là động lực để tôi sáng tạo nên món bánh mới này. Tôi hy vọng nó có thể làm tăng hương vị cho những người đang yêu nhau. Vì thế hãy thư giãn và để mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên nhất”.

Bánh “Cock & Bull” còn sử dụng các nguyên liệu khác như nhân sâm và rượu thuốc Mama Juana. Hiện chiếc bánh được bán trực tuyến qua trang web Ocado.com mặc dù loại bánh này chỉ được làm ra với số lượng có hạn. (theo Phan Tâm)

NGÀY VALENTINE CHỚ ĐƯA NGƯỜI YÊU ĐẾN ĐÂY….

NHÀ HÀNG PHỤC VỤ

CÁ BẮT TỪ DƯỚI CỐNG

Món cá chép ngon lành được phục vụ tại một nhà hàng ở Hồng Kông, nhưng ít ai biết rằng chúng được bắt từ một ống cống hôi thối.

Sự việc được phát giác khi phóng viên của tờ Apple Daily đã bám theo hai người đàn ông chuyên cung cấp cá cho nhà hàng Filipino ở Yau Ma Tei thuộc Kowloon.

Phóng viên này đã nhanh chóng khám phá ra địa điểm đánh bắt của hai người đàn ông gốc Nam Á này tại một đường cống ở Sheung Shui, thuộc New Territories của Hồng Kông và thấy rợn người khi chứng kiến việc thu hoạch cá bẩn.

Đường cống lộ thiên, có bề ngang chừng 1m, dẫn nước thải ra sông Ng Tung. Trên mặt nước vô số những sinh vật chết sình, mùi hôi thối bốc lên, nước đen ngòm với váng dầu và các loại rác thải lều bều từ lon nước uống, chai nhựa, túi ni lông….

Đáng sợ hơn là hai người đàn ông này bủa lưới tại vị trí chỉ cách 50mm nơi xác một chú chó đang phân hủy trên mặt nước.

Khi bắt được chừng khoảng 100kg, hai người này ngồi xuống rửa cá ngay trên cống nước, sau đó xếp lại cho gọn và dùng xe đạp để vận chuyển đến một trang trại cá bỏ hoang.

Sau đó, những người đàn ông này đến trạm trung chuyển xe lửa Mass Transit Railway và chia thành hai hướng. Phóng viên đã theo chân một gã giao cá đến nhà hàng Filipino và được nhân viên nhà hàng thanh toán số tiền 200 đô la Hồng Kông (32 USD). Trong khi đó, nếu chế biến thành món ăn, món cá này có giá 85 đô la Hồng Kông.

Khi phóng viên hỏi nhân viên nhà hàng về nguồn gốc của những con cá, thì một nhân viên nhà hàng tên Noel trả lời chúng được mua từ chợ.

Lan caysu (theo Vũ Kiều – VTC)

TỤC “ĐẬP NÁT”

XƯƠNG CHÂN THÍM XẨM

Ở Trung Quốc thời phong kiến, tục lệ bó chân là cách “biến hóa” đôi chân thành hình “gót sen” – chuẩn mực vẻ đẹp thời bấy giờ.

Lịch sử loài người từng chứng kiến những cách làm đẹp hết sức “rùng mình”. Trong số đó, phải kể đến tục bó chân của phụ nữ Trung Quốc thời phong kiến.

Tại sao phụ nữ Trung Quốc ngày xưa phải bó chân?

Có truyền thuyết cho rằng vào thời kỳ Nam Đường (937 – 975), một cung phi đã biểu diễn một bài múa với bàn chân được quấn trong lụa. Dáng điệu uyển chuyển cùng bàn chân nhỏ nhắn của người con gái này đã làm say lòng hoàng đế và khiến các cung phi khác cũng bắt chước theo. Từ tầng lớp quý tộc, tục bó chân lan rộng ra toàn xã hội Trung Quốc.

Trong suốt hàng nghìn năm, người Trung Quốc cho rằng bàn chân nhỏ mang một vẻ đẹp quyến rũ. Họ gọi những bàn chân này bằng những cái tên mĩ miều như “gót sen” hay “gót huệ”. Những người phụ nữ bị bó chân thường đi lại không vững vàng, khiến họ giống như những cành sen đong đưa trong gió.

Phụ nữ Trung Quốc từng tin rằng, bó chân mang lại sức khỏe và tăng cường khả năng sinh sản, cũng như khiến họ trở nên quyến rũ hơn.

Bên cạnh đó, bó chân còn được coi là biểu hiện của sự cao quý. Người con gái không có bàn chân bó thường bị khinh thường.Con gái quý tộc không bó chân chỉ có cơ hội lấy chồng ở đẳng cấp kém hơn, còn con gái những nhà nghèo thì dễ bị bán làm nô lệ. Vào thế kỷ 19, ước tính có tới 50% phụ nữ Trung Quốc bó chân và tỉ lệ bó chân ở phụ nữ quý tộc là 100%.

Quy trình bó chân

Quá trình bó chân đau đớn đến mức có người đã nói rằng : “Người con gái bó chân phải khóc hàng xô nước mắt”. Việc bó chân được bắt đầu từ khi các bé gái 2 đến 5 tuổi – khoảng thời gian xương bàn chân chưa phát triển hoàn thiện.

Đầu tiên, chân của các bé gái được ngâm trong nước ấm pha thảo dược và máu động vật. Sau đó, những người bó chân sẽ xoa bóp nhẹ nhàng đôi bàn chân rồi dùng lực mạnh để bẻ quặp các ngón chân xuống, ép vào lòng bàn chân. Xương vòm bàn chân bị bẻ gẫy rồi cả bàn chân được quấn lại thật chặt trong băng vải.

Quá trình bó chân diễn ra trong vòng 2 năm. Nhiều lần băng vải được tháo ra để người ta đánh thật mạnh vào lòng bàn chân của các bé gái, làm vỡ nát các xương. Khi vải được quấn lại, người con gái còn bị buộc phải đi lại trên nền nhà để bàn chân biến dạng hơn nữa.

Thông thường, các gia đình ngày xưa không cho người mẹ tham gia vào việc bó chân con gái vì sợ người mẹ thương con sẽ quấn băng lỏng ra một chút. Sau 2 năm, bàn chân sẽ giữ nguyên hình dạng trong suốt cuộc đời sau đó. Những biến chứng thường gặp là bàn chân bị sưng, chảy mủ và thậm chí còn bị hoại tử do nhiễm trùng.

Đến thời kỳ nhà Tống, phụ nữ Trung Quốc dần bị tước bỏ nhiều quyền lợi, chẳng hạn như quyền sở hữu tài sản. Họ cũng được giáo dục ít hơn trước. Trong bối cảnh sự thống trị của nam giới với phụ nữ ngày một tăng, tục bó chân là cách thức hiệu quả để trói chặt người phụ nữ với gia đình. Do không thể tự đi lại một mình, phụ nữ buộc phải phục tùng nhà chồng tuyệt đối.

Ở các gia đình nông dân, việc bó chân thường diễn ra muộn hơn và bó cũng lỏng hơn vì người phụ nữ còn phải làm việc trên đồng ruộng. Việc bó chân đối với phụ nữ quý tộc thì đau đớn hơn rất nhiều. Họ hầu như không thể đi bộ nếu không có người dìu bên cạnh.

Năm 1911, chính phủ mới của Trung Quốc tuyên bố xóa bỏ tục bó chân. Hủ tục đau đớn này đã chính thức chấm dứt song tại những vùng thôn quê ở Trung Quốc, người ta vẫn có thể bắt gặp những cụ bà với bàn chân bó nhỏ xíu.

Yên Huỳnh post

ĐẶC SẢN TIÊU BIỂU 

MIỀN NAM

Thuở nhò, trưa hè tôi thường leo cây ổi trước nhà đọc sách, trái nào gần thì hái ăn, thỉnh thoảng bày trò leo trèo thám hiểm với bạn trong xóm, lục lọi những lùm, bụi, hang rào đi tìm những cây trái có thể ăn được, nào là khoai mở rừng,  nấm rơm, măng non, rồi chùm bao, lá vang…và những loại trái mà nhiều người không biết rỏ, lớn lên với hành trang của tuổi học trò tôi đi ăn tạp khắp miền đồng bằng sông Cửu long, để rồi sau này cái tình thâm quyến luyến ấy kết tinh thành tình yêu một cô gái Cẩn Thơ.  Xin gởi bài viết này- dựa theo ký ức với tham khảo hình ảnh trên Internet-cho người bạn đời và các bạn như một chút quà của quê hưong.

Loại trái đặc biệt của miển Nam

Trước nhất là trái nhản lồng dại, mà tôi không thấy ít ai nói tới, gọi là nhản lồng nhưng là loại trái hoang, lúc sống màu xanh, chin màu vàng, trong có hột, ngọt lờ lợ,, không có “cơm” nhiều, khác với trái nhản lồng (chùm bao) và nhản trồng.

Nhản trồng có nhiều rất thơm khi chín, nhiều cơm, cây khá lớn, trái phải bọc lại trong lổng bằng tre, hay bao bố nếu không bị chim ăn hết. Nói đến chuyện này tôi nhớ chuyện đi ăn cắp nhản. Nhà tôi cũng có trồng một cây nhản nên tôi biết gia đính  tôi quý nó như thế nào, nhưng bạn tôi thôi thúc rủ rê mãi tôi cũng mềm lòng. làm chuyện này vui , mạo hiểm mà được ăn tha hồ, vả lại nhà bà mười Két trong xóm có trồng rất nhiều,  mất trộm chút đỉnh, chắc không sao. Thế là tôi theo bọn nó.

Một hôm đợi trời tối cả lủ hẹn nhau lén lúc men theo rào, rôì xé rào vào sân nhà bà, biết trước bà không nuôi chó nên lọt vào êm xuôi, tôi có nhiệm vụ đứng dưới đất chụp lồng nhản từ trên quăng xuống, mọi chuyện đang trôi chảy bổng có người trong nhà mở cửa, ánh đèn hắt ra, hai  thằng bạn  khôn hồn ngồi trên cây im phăng phắc còn tôi thiếu điều muốn tè, tay ôm đầy  bao nhiêu  bao nhản. Cửa đóng lại hú vía, tôi bảo tụi bạn đủ rồi nhảy xưống, bổng cửa nhà lại mở lần nửa thể là tụi nó nhảy xuống cùng tôi chạy bán sống bán chết,  tìm chổ không ai thấy, không ai theo mà chia nhản, khổ nổi lúc chạy có thằng lọt vào vũng nước dơ, hôi thúi nên phải tìm chổ rửa thế là phải chạy vào nhà tôi. May quá để ý, tụi  tôi dùng gáo múc nưóc từ cái lu cạnh giếng mà rửa. Xong rồi tụi tôi ra cổng chia nhản ăn đả, chưa xong,  nhản ăn đả vừa ăn lại vừa canh  nhưng vẩn không hết,  phải dấu tiệt chứ ai biết được thì chỉ có đường chết , rồi mấy bao nhản không phải quăng đi đâu. Cuối cùng mổi thằng phải đem dâú một mớ, còn bao nhiêu thì dâú trên mái cổng tìm cách thủ tiêu sau.

Chùm bao cũng còn gọi tên khác như nhãn lồng, lồng đèn, lạc tiên là loại dây dại mọc hoang ở hang rào trước nhà tôi,  cũng thấy mọc ven  đường quê hoặc bờ rào,  trái màu xanh được bao bằng lưới, chín trở màu vàng có vị chua chua chua ngọt ngọt, trong có nhiều hột như hột của trái trứng cá. Chim chóc rất thích loại trái này, có câu ca dao “Chim Quyên ăn trái nhản lồng thường/ lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi”. Nấu canh với đọt dây chùm bao nghe nói giúp trị bịnh mất ngủ ?

Cây bần không cao, rậm, xanh mướt quanh năm mọc đầm mình dọc những bờ sông nước mặn. Trái bần hình bong vụ (con quay) hơi dẹp, dáng  giông giống như trái hồng dẹp còn xanh. Lần nào đo tắm sông gần cầu Bình lợi  cũng hái Bần sống ăn với muối ớt đem theo , có vị chua và chát, lúc chin thì ngọt lờ lợ.

Bình bát là loại dây leo mọc hoang ở hang rào trong xóm, lá hình ba góc bầu màu xanh đậm trái giống như dưa chuột, nhỏ cỡ ngón tay út. Còn loại bình bát cây thì trái hơi tròn, màu vàng lúc chin bên trong có nhiều hột to đen như hột trái mẳng cầu .

Cây lý trồng trong sân nhà, giống cây mận (đào) nhưng hoa to rực rỡ hơn, trái lý  tròn trịa hơn mận, không xốp, giòn ngọt ngào, mùi thơm rất đặc biệt. Còn gọi là trái sa lông lớn bằng đầu ngón tay út, vỏ da cứng có màu nhung đen, cơm bên trong mềm và ngọt, hình cây trái xay chỉ mọc nơi vùng cao.

Trái ô môi dài, cong, màu da đen, sần sùi, gút mắc, cứng như khúc cây, nhìn ngoài không hấp dẩn. Khi ăn phải  vạt hai bên trái, chừa lại hai sống hai bên, đẩy nhẹ hai sống so le, gỡ ra từng miếng tròn đường kinh khoảng 20mm mà ăn. Ô môi có vị ngọt, vỏ hột ô môi ngâm nước sẻ mềm, có thể nấu chè ăn rất ngon.

Trái điệp nhỏ cỡ quả đậu hòa lan, khi tách vỏ, phần ăn được là lớp cơm mỏng bao quanh hột màu xanh phỉa bên trong.

Trái  keo vỏ mềm cong vòng khúc mắc, bên trong trái hình bầu dục, lớp cơm hơi nhớt nhưng có vị ngọt, nếu còn hơi sống hơi chát chát . Đường Chi Lăng nay là Phan Đăng Lưu (còn biết là đường Háng Keo) xưa có trồng nhiều cây keo, khu vực này cũng gọi là khu Hàng  Keo, nơi đây có một cơ quan  ai cũng biết đến gọi là bót Hàng Keo, nếu bị kéo vào đây là có chuyện lớn rồi.

Me có loại chua và loại ngọt, me có thể ăn sống, rốt, chin  hay ngào đường, được dùng như là một loại gia vị để nấu chua , canh chua, nước sốt chua. Có người chế biến nước me thành nước uống. Hột me được bé gái làm trò chơi búng đủa, hột me ngâm lâu, nấu cho mềm lột vỏ nấu chè hột me ăn với nước dừa rất ngon

Đường Saìgòn ngày xưa nhất là ở quận nhất có nhiều hàng me. Đường Hàm Nghi với những hàng me, khi có gió to me rơi rụng, nhặt ăn rất ngon ! Đường Nguyển Văn Học nay là Nơ trang Long cũng trồng me có xen với Điệp và Phượng Vĩ, còn đâu tiếng ve kêu và hoa phượng đỏ, đó đây có những cô cậu bé cắp sách tung tăng nhặc me theo những cơn giông nhẹ.  Kỷ niệm không bao giờ phai nhòa theo năm tháng !

Trái Hồng Quân, có người gọi bồ quân, mồng quân, gia đình tôi gọi là hồng quân vì nó thích hợp hơn cả, lúc còn non trái xanh chua và chát, lúc chin có màu tím đỏ thường khoảng mùa tựu trường. Cây Hồng Quân khó trồng và thân cây có gai nhưng không nhiều, nhà tôi cho dây thanh long mọc quấn theo thân cây nên lúc trái hồng quân chính loáng thoáng với  hoa thanh long trông rất đẹp.

Cây hồng quân rất sai trái nặng trỉu trên cành mong manh , lá nhò rất sạch và đẹp. Trái hồng quân giống như cục đạn bi nên trè em và các cô bé rât thích. Trái còn xanh, ăn rất chua và chát, nhiều người ăn chấm với muối ớt. Trái chin từng chum trông rất đẹp. Có thể hái  nó lúc gần chin (gọi là chin hờm) rồi vò trong tay thì ăn ngọt. Nếu chin thì ngọt hơn, khi ăn thì cũng nên vò sơ sơ, cơm phía trong ngọt và có hột. Ăn nhiều thì đi cầu, quá độ có thể bị táo bón. Đặc biệt các cô còn nhỏ tuổi thích hồng quân lắm, nhưng khéo chứ hồng quận dính quần áo thì giặt khó ra.

Cây chùm ruột trong sân nhà tôi rất sai trái nhưng không mấy người ăn vì chua quá, cây thấp lè trái đeo kín chi chít khắp các cành, trái giòn có vị chua nên thường được ăn với muối ớt. Chùm ruột chua ngâm vói đường muối ăn rất ngon. Chùm ruột làm mứt cũng rất ngon vì có vị ngọt lẩn với vị chua.

Trái Lê-ki-ma (Lecuma).  Đây là một cây trái khá lớn trong sân, lá xanh đậm một bên, còn một bên có màu sa pô chê. Còn gọi là likima, có người gọi là trái trứng gà, gọi màu trứng gà thì không đúng lắm vì lúc chín vỏ bên ngoài từ xanh chuyển sang vàng bên trong thì thịt màu vàng ửng , ăn rất ngọt thịt giống như trái bơ, ăn rất ngán. Hột to bên trong màu đen bóng láng. Bông lê-ki-ma nhỏ, rất đẹp giống rất  đồ trang sức nên các cô bé nhỏ thich làm xâu chuổi đeo.

– Trái sê ri, sơ ri (Cerise). Trái còn sống thì chua, chín có vị ngọt, màu hồng đỏ tưoi, tròn, đường kính khoảng 10mm, có hai ba hột cứng. Hình dáng bên ngoài giống trái chùm ruột.

– Trái chùm bát trái này chim hay ăn. Ăn vào ngọt, cũng là trái dại ít người trồng.

Trái thanh trà : Hình dáng và bên trong y chang trái xoài nhỏ ăn vào chua chua ngọt ngọt. Thấy bán nhiều ở Cần Thơ, Vĩnh Long…

Trái trứng cá : Một loại cây thân gỗ nhỏ, cao khoảng 5-10m  7-12 m với các cành xếp chồng lên nhau, lá rủ có mép khía răng cưa. Khi ra bông màu trắng, trái chín màu hồng đỏ nhạt , giống trái sơ ri , vị ngọt , trong ruột chứa nhiều hột nhỏ giống như trứng cá.

Cây sim thường mọc thành rừng trên đồi cao rất đẹp mắt. “Những đồi hoa sim, Ôi những đồi hoa sim, tím chiều hoang biền biệt”.  Hoa sim có màu tím, trái bằng đầu ngón tay út và khi chín trái có màu tím đen thẩm , cơm của trái sim mềm và bở vị sim ngọt lờ lợ, có xen lẫn vị chát và có thể dùng làm rượu. Trái sim khô thường có bán trong các chợ,  chung với trái xay.

Trái dừa nước. Dừa nước mọc trong những vùng sình lầy dọc theo bờ sông, hay vùng ven cửa biển có thủy triều lên xuống, có nước chảy chậm bồi đắp phù sa dinh dưỡng. Nếu để tự nhiên, dừa nước sẽ phát tán sinh sôi nảy nở theo sự đưa đẩy của thủy lưu. Dừa nước rất thường gặp dọc theo bờ biển và các cửa sông ở miền Đồng bằng song Cửu long, đặc biệt xứ dừa Bến Tre.

Hoa cái nở rộ thành chùm ở đầu cụm hoa hình cầu, hoa đực màu đỏ hoặc vàng dạng đuôi sóc trên những nhánh kế sau. Khi hoa đã thụ phấn, những trái nhỏ ép vào nhau lớn lên thành như một quả bóng đường kính cỡ 25-30 cm trên mỗi đầu cuống (quài dừa). Hạt dừa nước khô già sẽ rơi rụng và phân tán theo thuỷ triều, có khi mọc mầm ngay khi trôi nổi.

Cơm dừa nước để ăn và lá để lợp nhà hay làm củi, không mấy ai biết đến kỹ thuật rút nhựa dừa nước từ cuống hoa để nấu đường, ủ rượu, làm bia, lên men giấm, chưng cất cồn và một số loại sản phẩm có giá trị khác trong khi đó lại là nguồn thu nhập ít có hiệu quả nhất của dừa nước. Sản lượng đường dừa nước trung bình 20,3 tấn/ha cao hơn so với đường mía (khoảng 5 đến 15 tấn/ha). (theo Wikipedia).

Vú sửa là loại cây trái to, có nhiều loại và nhiều màu (căn bản trắng, tím, hồng) ngày xưa trong Nam còn gọi vú sửa màu tím là hồng nhung.

Trái vú sửa tròn trịa đường kính khoảng 5-8cm,  lúc chin cơm vú sửa thơm và nhiều nước…sửa. Nếu cắt ngang trái vú sửa sè thấy cơm có hình ngôi sao.  Trái vú sửa có mủ nên lúc ăn phải để ý, cách ăn dể nhất là cắt vú sửa làm hai rồi dung muổn mà ăn.

Trái điều (đào lộn hột). Cây cao từ khoảng 3m đến 9m. Lá mọc so le, cuống ngắn. Hoa nhỏ, màu trắng có mùi thơm dịu. Trái hình thận dài khoảng 2-3cm . Trái khô, không tự mở, vỏ ngoài cứng, mặt hõm vào, cuống quả phình to thành hình trái lê hay đào, màu đỏ, vàng hay trắng. Do vậy người ta thường có cảm giác lộn hột (tức đào có hột nằm ngoài quả). Hột điều rất béo và có chứa dầu.

Mỹ Nhàn post

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: