NHỚ VỀ ĐD LÊ HOÀNG HOA

ĐẠO DIỄN LÊ HOÀNG HOA

RA ĐI VỚI NHIỀU DANG DỞ

Đạo diễn Lê Hoàng Hoa đột ngột từ trần ở tuổi 79, vì tai nạn và tuổi già sức yếu, để lại nhiều đam mê còn dang dở, bên cạnh sự nghiệp đồ sộ của mình.

Theo thông tin ban đầu, lễ nhập quan đạo diễn Lê Hoàng Hoa sẽ được tổ chức tại Nhà tang lễ Bệnh viện An Bình (397 Trần Phú, Q.5), vào lúc 14 giờ ngày 31/7. Báo Thanh Niênphối hợp cùng Hội Điện ảnh TP.HCM hỗ trợ gia đình đạo diễn Lê Hoàng Hoa trong việc mai táng, tổ chức tang lễ của đạo diễn tại địa điểm dự kiến là Nhà tang lễ Thành phố.

Lễ truy điệu đạo diễn Lê Hoàng Hoa sẽ được tổ chức lúc 7 giờ ngày 3/8, sau đó đưa đi hỏa táng tại Bình Hưng Hòa.

“Con ma nhà họ Hứa trở lại”

Năm 2007, sau gần 15 năm sang Ba Lan sống cùng gia đình, đạo diễn Lê Hoàng Hoa đã gây bất ngờ cho làng điện ảnh Việt, khi quyết định trở lại với khán giả và thành lập hãng phim tại Sài Gòn, cùng một dự án “khủng” : Sản xuất tiếp theo của bộ phim kinh dị đình đám của thập niên 70, Con ma nhà họ Hứa.

Sự trở lại, cũng như kế hoạch thực hiện bộ phim Con ma nhà họ Hứa trở lại của đạo diễn Lê Hoàng Hoa đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ của các đối tác, khán giả yêu điện ảnh và đặc biệt là những bạn bè – những tên tuổi nổi tiếng trong làng điện ảnh trong nước như : Trần Quang, Lê Cung Bắc, Mộng Vân, Thanh Mai, Diễm Hương, Việt Trinh…

Ở tuổi ngoài 70, vị đạo diễn “đại thụ” này vẫn đầy tâm huyết và nhiệt huyết với dự án mang bộ phim kinh dị bạc tỉ của thập niên 70 Con ma nhà họ Hứa trở lại với màn ảnh rộng của thế kỷ 21.

Không chỉ bỏ công, bỏ sức “chiêu mộ” từng người quen, bạn bè chung tay thực hiện dự án này, ông còn sẵn sàng và nỗ lực học hỏi lại gần như từ đầu những thủ thuật, kỹ thuật điện ảnh hiện đại, bỏ tiền túi để thực hiện “bản nháp” là bộ phim ngắn Nửa phía bên kia – bằng kỹ thuật CGI (Computer Graphic Image), với sự tham gia của diễn viên Bình Minh và Anh Thư.

Tuy nhiên, đáng tiếc thay, bộ phim nhựa ngắn này lại trở thành tác phẩm điện ảnh cuối cùng trong sự nghiệp lẫy lừng của đạo diễn Lê Hoàng Hoa, và Con ma nhà họ Hứa đã không thể nào trở lại khi người “cha đẻ” của nó đã ra đi vĩnh viễn vào rạng sáng lúc 0g40 ngày 31/7/2012.

Đạo diễn Lê Hoàng Hoa không chỉ dành tâm huyết của mình cho dự án Con ma nhà họ Hứa trở lại, đạo diễn Lê Hoàng Hoa vẫn luôn đau đáu thực hiện những tác phẩm “để đời”, trong đó có phim Trận Bạch Đằng

Đạo diễn Lê Cung Bắc tiết lộ, ngay trước khi gặp tai nạn, đạo diễn Lê Hoàng Hoa cũng đã khởi động và sẵn sàng bắt tay thực hiện một số dự án phim lớn trong năm 2012 này.

“Ván bài lật ngửa”

Trong sự nghiệp điện ảnh gồm khoảng 100 bộ phim của đạo diễn Lê Hoàng Hoa, không thể không nhắc tới “siêu phẩm” của thập niên 80 – loạt phim nhựa dài 8 tập Ván bài lật ngửa. Lúc đó lấy tên : đạo diễn Khôi Nguyên.

Dịp 30/4 vừa qua, một kênh truyền hình cáp đã công chiếu trở lại Ván bài lật ngửa, giúp khán giả Việt Nam, từ khán giả trung niên đến thế hệ 8X, 9X, có cơ hội thưởng thức trở lại tác phẩm này, và một lần nữa chứng kiến, trầm trồ trước tài nghệ của các nghệ sĩ, diễn viên thế hệ trước, đặc biệt là vị đạo diễn tài ba Lê Hoàng Hoa.

Kịch bản phim được ĐD Lê Hoàng Hoa chuyển thể từ bản thảo tiểu thuyết Giữa biển giáo rừng gươm của nhà văn Trần Bạch Đằng còn được biết qua tên Nguyễn Trường Thiên Lý, với nhiều chi tiết được sửa đổi so với tác phẩm văn học.

Bộ phim đã tạo nên một “cơn sốt” đối với khán giả trong nước ở những năm 1981 – 1987, và góp phần đưa tên tuổi diễn viên Nguyễn Chánh Tín và nhân vật Nguyễn Thành Luân trở thành “ngôi sao” trong lòng nhiều thế hệ khán giả hâm mộ.

Trước khi trình làng Ván bài lật ngửa, Lê Hoàng Hoa cũng là một trong những đạo diễn nổi bật của điện ảnh trước năm 1975, với nhiều tác phẩm nổi tiếng như : 11 giờ 30, Điệu ru nước mắt, Vết thù trên lưng ngựa hoang, Con ma nhà họ Hứa, Giỡn mặt tử thần

Sau thành công của Ván bài lật ngửa, ông tiếp tục cho ra đời những bộ phim đáng chú ý như Đằng sau một số phận, Vĩnh biệt mùa hè, Tình nhỏ làm sao quên, Vĩnh biệt Cali, Lệnh truy nã, Tây Sơn hiệp khách

Với gia tài khoảng 100 bộ phim cùng các hoạt động điện ảnh, nghệ thuật khác, đạo diễn Lê Hoàng Hoa đã có nhiều đóng góp cho điện ảnh nước nhà; công lao đào tạo, dìu dắt của ông sẽ còn được nhiều thế hệ đạo diễn, nghệ sĩ nhắc đến…

Phương Hồng Loan với “vết thù…”

Liên Ảnh Công ty mời ông thực hiện phim Vết thù trên lưng ngựa hoang (tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nguyện Thụy Long) và đồng ý để ông làm việc theo ê kíp của ông gồm : “giám đốc hình ảnh (director of photoragraphy) Nguyễn Văn Để, phụ tá đạo diễn (assistant director) Bùi Nhật Quang – vì tôi quan niệm làm phim phải là travail d’équipe (team work) mới được”. Ông đến Đài TH số 9 (trước 1975) tìm cameraman Nguyễn Văn Để (còn là nhạc sĩ Diên An) báo tin đã ký hợp đồng phim ấy, bất ngờ gặp “một cô ca sĩ còn trẻ, rất trẻ, rất đẹp với đôi mắt thật to, suối tóc dài buông xõa qua bờ vai trong chiếc áo dài raclan hở cổ màu hoa cà đang hát trước chiếc camera to cồng kềnh mà cameraman Lê Thiện Minh đang dolly in chầm chậm…”. Ông bần thần bởi giọng ca ngọt ngào nhắc nhớ Đà Lạt với Linh : “Ai lên xứ hoa đào dừng chân bên hồ nghe chiều rơi – nghe hơi gió len vào hồn người chiều xuân mây êm trôi…” và bởi vẻ đẹp thùy mị ngây thơ của cô bé. Hỏi ra biết ca sĩ trẻ ấy là Phương Hồng Loan 17 tuổi – mà trước đó 4 năm là học trò của nhạc sĩ Nguyễn Đức đã được đưa đến gặp ông để đóng vai khán thính giả trong cảnh phòng trà ca nhạc của phim 11 giờ 30 do ông đạo diễn. Đợi Loan từ phòng thu hình bước ra, ông chở Loan về nhà cô ở đường Cao Thắng, xin phép mẹ Loan đưa cô đi ăn trưa ở tiệm Ngân Đình ngoài bờ sông Sài Gòn. Ngồi một lúc, Loan nhắc lại hôm mình đóng vai khán thính giả 13 tuổi trong phim 11 giờ 30 rằng: “Trước lúc quay, Jo Marcel hát bản Mộng dưới hoa, anh đã bế Loan lên, đặt ngồi trên cây đàn piano rồi xoa đầu Loan nói : Cháu xinh quá, lớn lên chú sẽ cưới cháu làm vợ”. Chẳng ngờ câu nói ấy thành sự thật, vì không lâu sau Lê Hoàng Hoa làm lễ cưới ca sĩ Phương Hồng Loan tại khách sạn Caravelle, vào đêm 10.11.1970. “Không khí của đêm đó thật là vui nhộn và thân mật. Một ca sĩ đã lên micro hát bản Năm anh hai mươi, em mới sinh ra đời của nhạc sĩ Y Vân để tặng cô dâu và chú rể, mà đúng như vậy, Phương Hồng Loan thua tôi đến hai mươi tuổi”…

Nhưng sau tập phim Ván Bài Lật Ngửa, Lê Hoàng Hoa đã vĩnh viễn mất người vợ thân yêu khi Phương Hồng Loan vượt biên cùng con, và mất tích trên biển.

Lê Hoàng Nguyễn (tổng hợp – Hiền Nhi – TNO)

LẬT LẠI HỒ SƠ

VŨ NỮ CẨM NHUNG BỊ TẠT AXÍT

Xin mời xem lại chuyện vũ nữ Cẩm Nhung ngày xưa qua một version mới với nhiều tình tiết hơn !

“…Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người

Ta xót xa thay em là một cánh hoa rơi

Loài người vô tình giẫm nát thân em

Loài người vô tình giày xéo thân em

Loài người vô tình giết chết đời em…”

…Sự kiêu hãnh, tự tin quá mức của cô vũ nữ trẻ đẹp đã là nguyên nhân đẩy cô xuống tận cùng địa ngục…

Sài Gòn dưới thời TT Ngô Đình Diệm không thiếu những vụ đánh ghen, nhất là khi các tướng tá của chính quyền Ngô Đình Diệm được nới lỏng chuyện ăn chơi, đàng điếm. Thế nhưng, vụ vũ nữ Cẩm Nhung bị đánh ghen bằng axít là kinh khủng nhất, làm kinh hoàng cả Sài Gòn và niềm Nam hàng năm trời.

Chính bà Trần Lệ Xuân, rồi chồng bà là cố vấn Ngô Đình Nhu cũng phải vào cuộc với nỗ lực cứu cô vũ nữ nạn nhân và trừng trị những kẻ gây tội ác, nhưng tất cả đều không thành. Không biết vụ tạt axít này có góp phần làm cho chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ sau đó hơn ba tháng hay không.

Chấn động cả Sài Gòn

Ngày 18 tháng 7 năm 1961, đồng loạt các tờ báo, tạp chí ở Sài Gòn đăng tin, giật tít rất giật gân về việc “nữ hoàng vũ trường” – vũ nữ Cẩm Nhung bị tạt axít, phá hủy toàn bộ gương mặt xinh đẹp. Các tờ báo đều có chung nhận xét, đây là vụ đánh ghen bằng axít lần đầu tiên xảy ra trong giới thượng lưu Sài Gòn và trở thành tâm điểm quan tâm của mọi giới. Vũ nữ Cẩm Nhung người gốc Hà Nội, có một khuôn mặt cực đẹp và làn da trắng hồng của con gái xứ Bắc, đôi mắt lẳng lơ, cùng thân hình quyến rũ và đôi chân điệu nghệ nhất trong các vũ điệu cuồng say tại vũ trường Kim Sơn.

Sinh ra và lớn lên trên đất Thăng Long ngàn năm văn hiến, cô gái Hà thành từng có một thời niên thiếu êm đềm bên hồ Gươm, bên bờ sông Hồng, bên những dãy phố cổ của Hà Nội 36 phố phường. Khi vừa trở thành thiếu nữ, lúc đôi má của cô gái tuổi 15 đã biết ửng hồng khi gió mùa đông bắc tràn về, cô phải lưu luyến rời xa Hà Nội để theo gia đình di cư vào Nam.

Vào Sài Gòn được ít năm, khi cuộc sống vừa ổn định, cha của Cẩm Nhung đã qua đời vì bệnh, gia đình chỉ còn lại ba người phụ nữ : mẹ cô, bà vú Sọ và cô. Không có điều kiện đi học tiếp, Cẩm Nhung xin vào làm tiếp viên trong một nhà hàng. Từ một cô tiếp viên chuyên bưng bê món ăn, cô đã lân la làm quen với những bản nhạc, những điệu nhảy trong quán bar của nhà hàng. Để rồi khi chưa tới 19 tuổi, cô đã trở thành gái nhảy chuyên nghiệp trong giai đoạn phong trào nhảy đầm phát triển rầm rộ như nấm mọc sau mưa trên đất Sài Gòn.

Hàng trăm vũ trường đã đua nhau mọc lên trên khắp Sài Gòn, gái nhảy không đủ đáp ứng, vì vậy mà cô rất có giá, nhất là khi cô sở hữu khuôn mặt và vóc dáng “điểm 10” cùng những bước nhảy uyển chuyển. Cẩm Nhung luôn làm say đắm khách làng chơi, do đó mà cô được các vũ trường săn đón như hàng độc, như của quý. Đi qua khắp các vũ trường, cuối cùng, Cẩm Nhung chọn gắn bó với vũ trường Kim Sơn, một mặt vì nó rất sang trọng, nhưng điều quan trọng hơn là vì ở đó, cô đã bị trúng “tiếng sét ái tình” của tay trung tá công binh Trần Ngọc Thức.

Cô gái 23 tuổi dù đã từng trải trong tình trường nhưng không hiểu sao lại bị tay trung tá công binh lớn hơn cả chục tuổi “hớp hồn” ngay những lần gặp đầu tiên. Có lẽ là vì sự già dặn, từng trải, phong lưu và cách tiêu tiền như nước của gã, mà cũng có thể vì cái lon trung tá thời ấy rất oai, cả Sài Gòn chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà cô vũ nữ sành điệu đã nhanh chóng sà vào vòng tay bao bọc của ông ta, dù cô thừa biết rằng ông ta đang có bà “vợ già”.

Trước đó, vũ nữ Cẩm Nhung cũng từng được các đại gia bao bọc. Cùng với số tiền po ngoài các ticket cao ngất hàng đêm, cô gái trẻ đã sớm tạo dựng cho riêng mình cơ ngơi vững vàng. Cô có nhà ở trung tâm Sài Gòn, sống cùng mẹ và bà vú Sọ. Thế nhưng, sự kiêu hãnh, tự tin quá mức của cô vũ nữ trẻ đẹp đã là nguyên nhân đẩy cô xuống tận cùng địa ngục.

Trong lúc cô ngây ngất trong vòng tay của ông trung tá, bước dìu dặt trong những điệu nhảy ở vũ trường Kim Sơn thì ở khu gia binh Cô Bắc gần đó, có một người đàn bà đang âm thầm chuẩn bị một kế hoạch đánh ghen ghê rợn. Một can axít sunphuric đậm đặc đã được bà trung tá mua từ một cơ sở sản xuất bình ắc quy…

Theo một số tờ báo, dù chỉ mới 23 tuổi và mới vài ba năm Cẩm Nhung làm vũ nữ, nhưng đã có không biết bao nhiêu tướng tá, đại gia đất Sài thành từng đắm đuối, say mê, săn đuổi, lấy lòng người đẹp. Cẩm Nhung nổi lên trong giới vũ trường nhờ nhan sắc, những bước nhảy và cả phong cách “chịu chơi”, đồng thời cũng là người con gái trẻ đẹp sớm trở nên giàu có nhờ những nguồn thu nhập khác nhau. Nhưng trong số ấy, viên Trung tá Trần Ngọc Thức đã có gia đình, lại lọt vào mắt xanh của nữ hoàng vũ trường.

Thời ấy, “Thức công binh” (biệt danh của trung tá Trần Ngọc Thức) nổi lên như cồn trong giới ăn chơi ở Sài Gòn. Sài Gòn và cả miền Nam bắt đầu tiếp nhận viện trợ ồ ạt của Mỹ.

Các cơ sở hạ tầng phục vụ quân đội, phục vụ chiến tranh được chính quyền đầu tư tối đa, là mảnh đất màu mỡ để “Thức công binh” vớ bở, trở nên giàu có, thừa tiền của để bao gái. Vợ trung tá Trần Ngọc Thức có biệt danh là “Năm Ra-đô” – một biệt danh mà giới giang hồ khu Cô Bắc đặt cho, do bà chuyên buôn mặt hàng đồng hồ Ra-đô của Thụy Sĩ mới nhập càng vào Sài Gòn. Bà không lạ gì thói trăng hoa của chồng. Nhưng lần này, thấy “Thức công binh” mê cô vũ nữ trẻ đẹp, quên cả gia đình, còn không giấu giếm ý định cưới cô ta làm vợ bé, bà “Năm Ra-đô” đã ghen tuông đến nổi điên lên. Bà đã có rất nhiều lần hăm dọa, đánh ghen (theo kiểu truyền thống, nắm đầu, tát tai…) nhưng không làm sao khiến cho hai kẻ “già nhân ngãi, non vợ chồng” thôi nhau.

Theo thú nhận của Cẩm Nhung, sau khi sống chung với trung tá Thức được một thời gian, cô quyết định cắt hết những mối quan hệ tình ái phức tạp khác bởi nghĩ rằng mình có thể trở thành trung tá phu nhân. Việc ông “Thức công binh” đã có gia đình cũng là chuyện bình thường.

Cẩm Nhung chấp nhận làm vợ bé – điều không có gì là ghê gớm trong xã hội Sài Gòn thời đó. Cô không thể ngờ bà “Năm Ra-đô” đã vạch kế hoạch tỉ mỉ tiêu diệt tình địch. Hai tên giang hồ có cỡ được bà “Năm Ra-đô” thuê với giá 2 lượng vàng để làm cái việc hủy diệt nhan sắc của cô vũ nữ. Bà “Năm Ra-đô” tin tưởng, khi Cẩm Nhung không còn nhan sắc, cô sẽ không thể quyến rũ chồng bà và “Thức công binh” sẽ trở về với vợ con.

Buổi chiều trước khi vụ tạt axít xảy ra, bà vú Sọ của vũ nữ Cẩm Nhung vào phòng riêng báo cho cô biết, có một phụ nữ lạ mặt xuất hiện trước cổng nhà đòi gặp với giọng điệu rất hách dịch. Cẩm Nhung ra cửa, nhưng nại lý do người ở cầm chìa khóa đi chợ chưa về nên không mở được cửa.

Người đàn bà lạ mặt là “Năm Ra-đô” không nhịn được, đã lên tiếng chửi bới tục tĩu, hăm dọa sặc mùi đao búa giang hồ rồi hậm hực bỏ ra về. Vũ nữ Cẩm Nhung không phải lần đầu tiên gặp cảnh ngộ này nên cô rất chủ quan và đinh ninh rằng cũng như bao nhiêu lần khác, mọi chuyện rồi sẽ qua. Khoảng 22 giờ đêm, vũ nữ Cẩm Nhung rời khỏi nhà, định bước lên taxi, đến vũ trường. Hằng ngày, cô đều rời khỏi nhà vào giờ này, hoặc đi taxi, hoặc có xe của đại gia đón rước để cô đến vũ trường trên đường Tự Do (đường Đồng Khởi ngày nay) trước 23 giờ.

Cô thường trở về nhà lúc 4-5 giờ sáng, hoặc qua đêm với người tình ở một khách sạn nào đó, đến trưa hôm sau mới về nhà. Khi Cẩm Nhung còn cách chiếc taxi khoảng 10 mét, bất ngờ từ bên kia đường, một gã đàn ông chạy nhanh về phía cô. Cẩm Nhung chưa kịp phản ứng gì thì ca axít đã tạt mạnh vào mặt “nữ hoàng vũ trường”. Những người có mặt tại chỗ kể lại, họ chỉ nghe tiếng kêu cứu thất thanh “Chết tôi rồi, cứu tôi với” của nạn nhân, rồi cô ngã gục.

Trong khi đó, người đàn ông sau khi tạt axít đã băng qua bên kia đường, cùng một người đàn ông khác và một người đàn bà (chính là “Năm Ra-đô”) leo lên taxi mở cửa chờ sẵn rồi lao đi.

Khi Trần Lệ Xuân bốc đồng

Nghe tiếng kêu cứu, một số người đi đường đã chạy đến, họ thấy Cẩm Nhung nằm quằn quại dưới đường, mùi axít xông lên hôi nồng. Một người đàn ông đã ôm nạn nhân đưa lên xe taxi, chở đến bệnh viện Đô Thành (bệnh viện Sài Gòn ngày nay). Do bệnh viên Đô Thành không có khả năng chữa bỏng, nhất là bỏng axít, nạn nhân sau đó đã được chuyển đến bệnh viện Đồn Đất (bệnh viện Nhi Đồng 2 ngày nay).

Những vũ nữ là bạn của Cẩm Nhung đến thăm, thấy cảnh sát hại dã man, đã hùn tiền lại mời luật sư bảo vệ cho Cẩm Nhung, đưa vụ việc ra pháp luật. Thế nhưng, thời ấy, thế lực của “Thức công binh” và bà “Năm Ra-đô” rất mạnh ở Sài Gòn, nên tưởng như không ai làm được gì họ. Một tuần lễ sau khi xảy ra vụ tạt axít, bà Trần Lệ Xuân (vợ của cố vấn Ngô Đình Nhu) đi công cán nước ngoài về tới Sài Gòn. Đọc báo thấy sự việc, bà Lệ Xuân tức giận, chỉ đạo Nha An ninh phải làm rõ vụ việc, xử thật nặng những kẻ gây tội ác.

Tại bệnh viện Đồn Đất, ban đầu, nạn nhân Cẩm Nhung được cho nằm ở khu dành cho dân thường, ai vào thăm cũng được. Mỗi ngày, luôn có hàng trăm người thân, bạn bè, những người hiếu kỳ tới thăm Cẩm Nhung. Có một người khách thăm đã kề tai Cẩm Nhung nói rất nhỏ, nói vừa đủ cho cô nghe : “Muốn yên thân thì hãy câm miệng, nếu cô làm lớn chuyện, “bả” sẽ giết chết cô. Trong những ngày ấy, bà vú Sọ là người suốt ngày đêm trực bên giường Cẩm Nhung. Tình cờ, bà vú Sọ phát hiện có kẻ lạ mặt rình rập cô Cẩm Nhung.

Để kiểm chứng bà giả vờ đi ra khỏi phòng bệnh để mua đồ, nhưng kỳ thực, bà nép mình ở góc hành lang để theo dõi. Kẻ lạ dã nhanh như sóc lách mình vào buồng bệnh nhân. Bà vú Sọ hốt hoảng chạy ngay trở lại phòng bệnh, vừa lúc bà thấy kẻ lạ giở tấm drap trắng đắp lên người Cẩm Nhung. Thấy bà trở vào phòng, kẻ lạ lúng túng nói là người quen tới thăm nạn nhân, sau đó lặng lẽ biến mất. Bà vú Sọ đã báo lên bệnh viện và thông báo với nhà chức trách.

Bà Trần Lệ Xuân nghe chuyện, đã chỉ đạo bệnh viện đưa Cẩm Nhung vào khu chăm sóc đặc biệt, không ai được vào thăm khi chưa có ý kiến của lãnh đạo bệnh viện. Mọi cuộc thăm viếng Cẩm Nhung sau đó đều có sự giám sát chặt chẽ của cảnh sát.

Với bản tính bốc đồng và tùy hứng, bà Lệ Xuân còn chỉ đạo cho ngừng hoạt động của tất cả các vũ trường, vì theo bà, đó là nguồn gốc của thói ăn chơi sa đọa, tan nát gia đình và tội ác. Bà còn cho kiểm tra tất cả các tướng tá Sài Gòn xem ai có vợ nhỏ phải xử lý kỷ luật.

Sài Gòn những ngày sau đó đìu hiu về đêm, khi mà vũ trường nhộn nhịp phải đóng cửa theo lệnh của bà cố vấn. Các tướng tá Sài Gòn thì bị một phen sốt vó, chạy lo đủ kiểu để không “lòi mặt chuột” có vợ nhỏ. Không chỉ các vũ trường mà các nhà hàng sang trọng ở Sài Gòn sau đó cũng chịu chung cảnh ế ẩm, khi mà phong trào ăn chơi của giới thượng lưu bất ngờ trở nên trầm lắng. Sau giờ làm việc, các đấng phu quân ở Sài Gòn chạy thẳng về nhà với vợ con, để cô vợ không nổi hứng tố cáo với bà cố vấn là chồng mình đã có vợ nhỏ.

Nếu như cú tạt axít làm Cẩm Nhung đau đớn thân xác, nhan sắc bị hủy hoại hoàn toàn, thì cú tạt axít này cũng làm người trong cuộc là “Thức công binh” đau đớn không kém. Không phải ông đau đớn vì cô vợ nhỏ bị nạn, mà là vì con đường công danh, sự nghiệp của ông ta bỗng chốc chấm hết, bao nhiêu bổng lộc trong ngành xây dựng công trình quân sự bỗng chốc mất trắng.

Chẳng những thế, ông còn bị miệng đời chê cười, mỉa mai. Với áp lực của vợ là Trần Lệ Xuân, ngài cố vấn Ngô Đình Nhu đã buộc trung tá Trần Ngọc Thức phải giải ngũ, trở về làm dân thường. Cũng với áp lức của bà Trần Lệ Xuân, cố vấn Ngô Đình Nhu đã yêu cầu sớm đưa vụ án ra xét xử. Một phiên tòa đã được mở sau khi vụ tạt axít xảy ra gần ba tháng. Bà “Năm Ra-đô” và tên du đăng trực tiếp tạt axít bị tuyên phạt mỗi người 20 năm tù, tên đồng bọn còn lại bị phạt 15 năm tù.

Thế nhưng, chỉ vài tuần sau, khi vụ án còn đang bị ở quá trình kháng cáo thì chế độ Ngô Đình Diệm đã bất ngờ sụp đổ với cái chết của hai anh em nhà họ Ngô, bà Lệ Xuân phải sống lưu vong. Chính trường Sài Gòn sau cái chết của anh em nhà họ Ngô đã bị khủng hoảng, vô chính phủ suốt mấy năm trời, không ai quan tâm đến vụ tạt axít cô vũ nữ Cẩm Nhung, vì vậy mà vụ án này tự nó bị “thối án”, về sau không thấy nền “Đệ nhị cộng hòa” của Nguyễn Văn Thiệu đưa ra xét xử.

Không bị xử tù, nhưng bà “Năm Ra-đô” đã mất hết quyền uy, giống như người chồng của mình. Theo báo chí Sài Gòn, sau đó, vợ chồng “Thức công binh” đã chia tay nhau mà nguyên nhân chính là vụ tạt axít của người vợ. Về sau, không ai còn biết “Thức công binh” ra sao, còn bà “Năm Ra-đô” thì gửi thân nơi cửa Phật, có lẽ bà muốn nhờ cửa Phật từ bi gột rửa tội lỗi khủng khiếp mà bà đã gây ra.

Trở lại tình trạng của cô vũ nữ bị tạt axít. Axít sunphuric đậm đặc đa gây phỏng độ 3 toàn bộ khuôn mặt của cô vũ nữ, đôi mắt của nạn nhân cũng bị phỏng rất nặng. Các bệnh viện ở Sài Gòn đều lắc đầu, bó tay. Họ chỉ có thể cứu được mạng sống của cô gái, còn đôi mắt, khuôn mặt thì trình độ của y học Sài Gòn lúc đó chỉ biết đứng nhìn. Bà Trần Lệ Xuân đã đích thân đến bệnh viện Đồn Đất thăm nạn nhân, trực tiếp nghe các bác sĩ trình bày tình trạng thương tật.

Đêm về, bà bàn với chồng là cố vấn Tổng thống Ngô Đình Nhu tìm cách giúp nạn nhân. Ngô Đình Nhu đã chỉ đạo cho đại sứ quán Việt Nam Cộng hòa ở Nhật Bản đỡ đầu, giúp gửi cô Cẩm Nhung sang Nhật chữa vết thương. Một ngày cuối tháng 9 năm 1963, chiếc xe hồng thập tự của bệnh viện Đồn Đất đã trực chỉ hướng sân bay Tân Sơn Nhất và chạy thẳng ra tận chân cầu thang máy bay đang sắp cất cánh.

Hai người bác sĩ dìu Cẩm Nhung lên khoang đặc biệt của chuyến bay và tháp tùng cô sang tận Nhật Bản. Thế nhưng, nền y học của Nhật Bản cũng phải chịu thua, chấp nhận để dung nhan cô gái bị phá hủy hoàn toàn, vô phương cứu chữa. Hai tháng sau, Cẩm Nhung tự trở về nước, không có người đưa đón. Lúc đó, Sài Gòn đã đổi chủ, chế độ Ngô Đình Diệm vừa mới bị lật đổ. Bà Trần Lệ Xuân từng hứa “bao bọc trọn đời” cho nạn nhân Cẩm Nhung giờ đã sống lưu vong tận phương trời xa.

Đau khổ chồng chất đau khổ, Cẩm Nhung đã nhen nhóm ý định “trả thù đời” ngay khi một mình ngồi chuyến bay Tokyo – Sài Gòn không người đưa đón.

Một kiếp phù hoa

Đau khổ, buồn chán đến tuyệt vọng, vũ nữ Cẩm Nhung đã “trả thù đời” bằng cách đập phá, uống rượu, hút thuốc… Ngày trước, khi Cẩm Nhung còn ở trên đỉnh tham vọng, người đàn ông nào được dìu cô bước ra sàn nhảy nhã là diễm phúc lớn. Còn những kẻ được làm người tình của cô bao giờ cũng phải trải hàng núi tiền dưới chân cô. Bây giờ, để “trả thù đời”, Cẩm Nhung sẵn sàng ngã vào lòng bất cứ người đàn ông nào, không cần tiền bạc hay điều kiện gì.

Thế nhưng, với khuôn mặt cháy sém, những vết thẹo lồi lõm như ác quỷ, cặp mắt mờ đục lồi ra ngoài như mắt ếch, hiếm người đàn ông nào đủ can đảm làm tình nhân của cô. Chán chường, tức giận, Cẩm Nhung càng lặn ngụp trong rượu chè be bét. Người mẹ khốn khổ của Cẩm Nhung vì buồn phiền mà sinh bệnh, rồi qua đời cuối năm 1964, chỉ hơn một năm sau ngày đứa con gái bất hạnh của bà bị nạn. Càng thêm đau khổ, Cẩm Nhung càng lao sâu vào cuộc nghiện ngập cho quên đời.

Có một ngày thiêu đốt hết gia sản kếch sù bao nhiêu năm vắt kiệt mồ hôi trong các vũ trường và cặp bồ với hàng tá nhân tình là sĩ quan cao cấp của nền Đệ nhất Cộng hòa và các đại gia. Bao nhiêu món đồ quý giá của cô cứ lần lượt ra đi, ban đầu là chiếc xe máy loại mới nhập cảng của Nhật Bản, sau đến các loại nữ trang, hột xoàn, vòng vàng…

Bà vú Sọ là người gần gũi, an ủi, khuyên can cô nhiều nhất, nhưng mọi lời an ủi, động viên đối với cô đều không còn giá trị. Cuối cùng, căn nhà trị giá gần 200 lượng vàng, Cẩm Nhung phải bán đi để có tiền đập phá. Cô và bà vú Sọ đến thuê nhà ở khu Cô Bắc, cách không xa nhà của vợ chồng bà “Năm Ra-đô”. Số tiền bán nhà rồi cũng cạn dần. Ngày cô không còn đủ tiền để trả tiền thuê nhà cũng là ngày bà vú Sọ trung thành đổ bệnh nặng, không tiền chạy chữa, nên đã qua đời.

Còn lại một mình trên đời, không nơi nương tựa, không người thân, không nhà cửa, không tài sản, cô vũ nữ lừng danh một thời chỉ còn con đường đi ăn xin.

Lần đầu tiên, người dân Sài Gòn thấy vũ nữ Cẩm Nhung đi ăn xin trước chợ Bến Thành vào khoảng trước Tết năm 1969. Cô ngồi bên vệ đường Lê Lợi, khăn che kín mặt mày, trên ngực đeo bức ảnh cô chụp chung với trung tá Trần Ngọc Thức, trước mặt là vỏ lon hộp sữa Ghi-gô cô chìa ra xin lòng thương hại của người đi đường.

Người Sài Gòn nghe tin đã kéo tới xem Cẩm Nhung đi ăn xin, đông đúc như đi xem cải lương. Ngoài tấm hình đeo trên ngực, người ta còn nhận ra Cẩm Nhung ở đôi bàn tay mịn màng, không chút tì vết và đôi bàn chân gót son thon thả. Ban đầu, người Sài Gòn cho tiền cô thật nhiều. Có tiền, Cẩm Nhung tiếp tục nghiện ngập.

Càng về sau, người Sài Gòn càng bớt cảm động về chuyện ăn xin của cô vũ nữ nên càng ít cho tiền. Người dân Sài Gòn khu vực quận 1 lúc đó đã không khỏi bùi ngùi khi thấy Cẩm Nhung mù lòa cầm gậy dò đường trên đại lộ Lê Lợi, con đường Tự Do, trên những lối đi một thời in dấu chân cô vũ nữ Cẩm Nhung từ nhà tới vũ trường Kim Sơn. Sau đó, Cẩm Nhung phải rời khỏi khu vực chợ Bến Thành, lần mò đến chợ Bình Tây, chợ Bà Chiểu, và cuối cùng là ngã tư Trần Quốc Thảo – Lý Chính Thắng (quận3), trước khi cô âm thầm rời Sài Gòn hoa lệ để về miền Tây xa xôi ăn xin trên bến phà Mỹ Thuận.

Hình ảnh của Cẩm Nhung một thời được đem ví với chuyện “hồng nhan bạc phận”, cho một kiếp phù hoa sáng nở, tối tàn. Một kiếp người ngắn ngủi trôi qua nhưng có rất nhiều điều đáng để con người ta suy ngẫm, quá khứ vang bóng đã tạm gác lại cùng sự nuối tiếc một thời vừa kiêu hãnh mà cũng không kém truân chuyên. Trên ngực bà không còn bức chân dung với người tình sĩ quan năm xưa nữa. Sau nhiều năm bôn ba khắp các tỉnh miền Tây Nam bộ, cuối cùng, bà đã ẩn mình sống quãng thời gian cuối đời nơi vùng đất tâm linh cuối trời Nam, dưới mái chùa Tam Bảo.

Những năm tháng Cẩm Nhung lang thang trên khắp nẻo Sài Gòn sau khi bị nạn, cũng là lúc trên sân khấu ca nhạc của Sài Gòn thịnh hành bài hát “Bài ca cho người kỹ nữ” của hai tác giả Nhật Ngân – Duy Trung. Không biết các tác giả viết bài hát này để tặng cho ai khác hay vì xót thương số phận của Cẩm Nhung mà lời bài hát như nói về cuộc đời của cô vữ nữ bất hạnh này. Người ta kể rằng, mỗi khi đang đi ăn xin trên đường, tình cờ nghe bài hát “Bài ca cho người kỹ nữ” vang lên, Cẩm Nhung luôn ôm mặt khóc, đứng tựa vào đâu đó thật lâu rồi mới dò gậy đi ăn xin tiếp.

Bài hát có đoạn:

“…Ta tiếc cho em trong cuộc đời làm người

Ta xót xa thay em là một cánh hoa rơi

Loài người vô tình giẫm nát thân em

Loài người vô tình giày xéo thân em

Loài người vô tình giết chết đời em…”

Yên Huỳnh post (tác giả khuyết danh)

Bản tin số 213 – Ngày 31/7/12

ĐẠO DIỄN LÊ HOÀNG HOA

TỪ TRẦN

Sau nhiều ngày nằm viện, đạo diễn Lê Hoàng Hoa đã qua đời vào lúc 0 giờ 40 sáng 31/7/2012 gờ VN tại Bệnh viện 115 trên đường Nguyễn Tri Phương (nối dài) Q.10. Hưởng thọ 80 tuổi.

Đạo diễn Lê Hoàng Hoa được điều trị tại Khoa Hồi sức ngoại, trong tình trạng rất nặng, hôn mê, phải thở bằng máy, trên nền tiền sử nhiều bệnh khác, nhồi máu cơ tim, đái tháo đường thể 2, tăng huyết áp. Vì trước đó ông đã bị tai nạn, được đưa vào một bệnh viện tư để phẫu thuật, nhưng sau đó tình trạng bệnh diễn tiến nặng nên ông được chuyển sang Bệnh viện 115 để tiếp tục chữa trị.

Hôm 30/7, bác sĩ Phan Văn Báu, Giám đốc Bệnh viện 115 còn cho biết sẽ tạo điều kiện để đạo diễn Lê Hoàng Hoa được điều trị, chăm sóc tốt nhất, kể cả xem xét hỗ trợ về chi phí điều trị. Nhưng ông đã không qua khỏi.

Nhóm thân hữu ký giả Điện Ảnh – Tân Nhạc Việt Nam (trước 30/4/75) xin thành thật chia buồn cùng tang quyến và cầu chúc cho hương linh đạo diễn Lê Hoàng Hoa sớm về bên nước Chúa.

Nguyễn Việt – Quỳnh Như – Nguyễn Toàn – Tương Giang

KỲ ẢO VỚI VƯỜN CÂY

NĂNG LƯỢNG MẶT TRỜI

Khi đêm xuống mang lại cho cảnh quan ở Bay South Garden, vườn sinh thái đặc biệt với các “cây” năng lượng mặt trời ở phía Nam Singapore vẻ đẹp kì thú lạ thường. Màn đêm buông xuống là lúc hệ thống “cây” năng lượng mặt trời tại vườn sinh thái Bay South Garden rực rỡ nhất.

Tuy nhiên, điều làm cho du khách bất ngờ là nguồn điện phục vụ cho việc thắp sáng công viên hoàn toàn là năng lượng mặt trời, được những “cây” tổng hợp vào ban ngày.

Với chiều cao lên tới 50m và tán rộng, những cây này không chỉ tạo ra năng lượng từ ánh nắng mà còn có chức năng làm mát cho du khách tham quan. Những cây cầu nằm trên cao cho phép du khách đi dạo và ngắm toàn cảnh khu vườn. Phần thân của những cây đặc biệt này chính là nơi sinh sống của những loài thực vật đặc trưng.

Không giống những công viên khác, hệ thống thắp sáng Bay South Garden được thiết kế khá độc đáo và rất tiết kiệm điện. Du khách sẽ không thấy quá nhiều ánh sáng thừa ở khu vườn cây năng lượng mặt trời. Đèn được sử dụng để thắp sáng cũng là loại tiết kiện điện để hiệu quả của vườn sinh thái đạt cao nhất. Chính vì lẽ đó, công viên luôn mang vẻ kì ảo và cuốn hút du khách tham quan.

Nhìn khá giống nhau nhưng mỗi cây lại có chức năng khác nhau. Chúng được chia thành các nhóm để tận dụng nước mưa, thông gió, làm mát…

Hoàng hôn là khoảnh khắc khá đặc biệt ở Bay South Garden. Nó đánh dấu thời điểm khu vườn tỷ “đô” trình diễn nét độc đáo của mình. Khu vườn còn có một khu vực đặc biệt, quy tụ những loài thực vật quý hiếm trên toàn thế giới phục vụ du khách tham quan và nâng cao nhận thức của con người trong việc bảo vệ môi trường tự nhiên. (theo THT. sưu tầm)

NHỮNG PHÁT MINH

THỜI TRUNG HOA CỔ ĐẠI

Thuốc súng, la bàn, rượu… là những phát minh nổi tiếng của Trung hoa cổ đại, hãy cùng theo dõi những phát minh đó qua bài viết dưới đây.

1/. Thuốc súng Có lẽ đây là phát minh nổi tiếng nhất của Trung Hoa cổ đại. Vào khoảng thế kỷ thứ VI, các nhà Giả Kim thuật (còn gọi là nhà Luyện đan, kiêm đạo sĩ, chiêm tinh, chuyên tìm tòi, pha chế các dược liệu, hoá chất… mong tìm ra phương thuốc “Trường sinh bất tử” dâng lên Hoàng đế), trong khi mày mò, vô tình tạo ra thuốc nổ từ diêm tiêu và lưu huỳnh. Thuốc súng đầu tiên được tạo ra từ hỗn hợp của nitrat kali, than và lưu huỳnh. Nó được miêu tả lần đầu tiên vào năm 1044 trong bộ sưu tập kỹ thuật quân sự biên soạn bởi Zeng Goliang. Tuy vậy ở thời điểm đó, thuốc nổ chỉ được ứng dụng làm pháo đốt, pháo bông phục vụ cho lễ hội vui chơi ở cung đình và được sản xuất từ các công xưởng thuộc triều đình.

2/. La bàn La bàn đầu tiên được gọi là “kim chỉ Nam ” do người Trung Hoa phát minh rất sớm, ngay khi người ta tìm ra được từ lực và đá nam châm. Người Trung quốc xem hướng Nam là hướng của vua chúa nên dùng chữ “chỉ Nam” chớ không dùng chữ chỉ Bắc. Kim chỉ nam ngày xưa khác la bàn ngày nay. Nó có hình dáng một cái muỗng cắt ra từ một miếng nam châm thiên nhiên và được đặt trên một cái đế bằng đồng đã được mài láng để giảm ma sát. (Lúc đó người ta đã biết đồng là kim loại không có ảnh hưởng trên từ trường, và do đó, không làm lệch hướng của kim nam châm). Phần muỗng tròn láng để chính giữa đế đồng làm trọng tâm thành ra cáng của kim chỉ nam có thể quay xung quanh. Sau khi muỗng đứng im (cân bằng tĩnh) cáng muỗng chỉ hướng Nam. Trung quốc cũng được coi là nước đầu tiên dùng la bàn trong ngành hàng hải.

3/. Giấy Trước khi phát minh ra giấy, con người đã ghi chép lại các văn kiện là các hình vẽ trong các hang động hoặc khắc lên các tấm bia bằng đất sét và sau đó  người ta dùng da để lưu trữ các văn kiện. Kể từ khi người Trung hoa phát minh ra giấy vào năm 105, giấy đã bắt đầu được sử dụng rộng rãi ở Trung hoa và mãi cho đến năm 750 kỹ thuật sản xuất giấy mới lan truyền đến Samarkand qua các tù binh người Trung hoa trong một cuộc tranh chấp biên giới. Giấy được mang đến châu Âu từ thế kỷ thứ 12 qua các trao đổi văn hóa giữa phương Tây Thiên Chúa giáo và phương Đông Ả Rập cũng như qua nước Tây Ban Nha thời kỳ Hồi giáo.

4/. Mì Ống Có lẽ bạn sẽ cho rằng mì ống phải do người Ý nghĩ ra nhưng không, sự thực là người Trung Hoa cổ đại đã sáng tạo ra món ăn này từ 4000 năm trước. Vào năm 2006, các nhà khảo cổ học đã khai quật được một khu dân cư ở tỉnh Thanh Hải và đã phát hiện ra một bát mì sợi bị chôn vùi dưới đất 10 feet.

Món mì đầu tiên được chế biến từ hạt kê – được trồng tại Trung hoa trong khoảng 7000 năm.

5/. Xe cút kít – Một vị tướng thời Hán – Jugo Liang được cho là người đầu tiên xây dựng nên ý tưởng chiếc xe với một bánh dùng để chuyên chở đồ đạc. Chiếc xe cút kít đầu tiên có thiết kế đơn giản chỉ gồm các mảnh gỗ ghép lại với nhau. Ban đầu, phương tiện này phục vụ cho các mục đích quân sự như chuyên chở vũ khí, lương thực cũng như làm rào chắn di động. Người Trung hoađã giữ kín phát minh này trong nhiều thế kỉ.

6/. Máy ghi địa chấn – Có thể khẳng định rằng chiếc máy ghi lại địa chấn đầu tiên đã được Chang Heng phát minh ra vào thời kỳ nhà Hán – thế kỷ thứ 2. Mặc dù chiếc máy không dự đoán chính xác được thời điểm xảy ra địa chấn nhưng nó thực sự là một tác phẩm tuyệt vời với chín con rồng bao quanh thân chúc đầu xuống và 9 con ếch ngồi phía dưới. Bên trong, một con lắc được treo bất động cho đến khi xảy ra địa chấn. Khi có tác động xảy ra, con lắc sẽ kích các đòn bẩy và một quả bóng sẽ thoát ra từ miệng rồng rơi vào miệng con ếch ở phía dưới.

7/. Rượu Khoảng đầu thế kỷ 3 trước công nguyên, người Trung hoa đã tìm ra cách để sử dung các sản phẩm như giấm và nước tương bằng việc sử dụng kỹ thuật lên men và chưng cất. Qua đó, họ đã sáng chế ra rượu bằng phương pháp này. Các khám phá khảo cổ gần đây tại Hà Nam cũng cho thấy nhiều bằng chứng về rượu của người Trung hoa.

8/. Diều – Vào thế kỷ thứ 4 trước Công Nguyên, Gongshu Ban và Mo Di – một nhà nghệ thuật và một nhà triết học – đã sáng tạo ra chiếc diều thô sơ đầu tiên. Trải qua thời gian, người Trung Hoa đã sáng tạo và biến nó trở thành một phương tiện giải trí. Ngoài ra, diều cũng được sử dụng cho mục đích quân sự.

9/. Tàu lượn Như đã nói phía trên, diều được phát minh vào thế kỷ thứ 4 trước công nguyên và đến thế kỷ thứ 6, người Trung Hoa đã phát triển và tạo nên những con diều đủ lớn để có thể mang người. Hoàng đế Trung Hoa đã sử dụng những con diều này như là một “hình phạt” cũng như một thú vui khi bắt các phạm nhân bay trên đó.

10/. Lụa Nghề dệt lụa xuất hiện đầu tiên ở Trung hoa có thể từ rất sớm khoảng năm 6000 trước công nguyên. Ban đầu, chỉ có vua mới được dùng hoặc ban tặng cho người khác; tuy nhiên sau đó thì lụa dần dần được các tầng lớp xã hội ở Trung hoa dùng rồi lan ra đến các vùng khác của châu Á. Lụa nhanh chóng trở thành một thứ hàng cao cấp ở những nơi mà thương nhân người Hoa đặt chân tới, bởi nó bền và có vẻ đẹp óng ánh.

Nhu cầu về lụa thì nhiều và nó trở thành một ngành thương nghiệp xuyên quốc gia. Tháng 7 năm 2007, các nhà khảo cổ đã phát hiện ra những mẫu vải lụa được dệt và nhuộm một cách tinh xảo trong một ngôi mộ ở tỉnh Giang Tây có từ đời nhà Đông Chu (Eastern Zhou Dynasty), cách đây khoảng 2500 năm. Bằng chứng đầu tiên về việc mua bán tơ lụa là việc phát giác sợi tơ trong tóc của một xác ướp Ai Cập. Lụa đã được đưa tới tiểu lục địa Ấn Độ, Trung Đông , châu Âu và Bắc Phi qua con đường tơ lụa nổi tiếng.

Các vị vua Trung Hoa đã cố gắng giữ bí mật nghề nuôi tằm nhằm giữ thế độc quyền của người Trung Hoa. Tuy nhiên người Triều Tiên đã học được nghề này vào khoảng năm 200 T.C.N, sau đó là người Khotan cổ vào khoảng nửa đầu thế kỷ 1 Công Nguyên. và người Ấn Độ khoảng năm 300 Công Nguyên.

MÊ HỒN VỚI TRANH ĐỘNG VẬT

của họa sĩ Edgar Hunt

Edgar Hunt là một họa sĩ người Anh (1876-1953) chuyên vẽ các tác phẩm tinh xảo, chi tiết về cảnh trang trại chăn nuôi và động vật. Thực hiện tỉ mỉ lối vẽ theo phong cánh trường phái hiện thực. Edgar Hunt đã gửi gắm tâm tư, tình cảm của mình vào những bức tranh để tạo nên những tác phẩm động vật rất có hồn và sống động như thật !

Có thể nói ông là một họa sĩ xuất sắc và nổi tiếng vào thời điểm đó, Edgar Hunt nổi tiếng với những bức tranh vẽ gà, ngoài ra ông còn được biết đến với những bức tranh vẽ về lừa, dê và ngựa…

Ông là thành viên trong Hiệp hội Hoàng Gia của các Họa sĩ ở Birmingham. Mười một bức tranh động vật của ông được trưng bày tại phòng trưng bày Nghệ Thuật Walker ở Liverpool. Những bức tranh của ông đã đi vào lòng người, mãi tận đến giờ vẫn còn rất nhiều người khắp nơi trên thế giới mến mộ tìm kiếm sưu tầm vào bộ sưu tập của mình !…

Yên Huỳnh post

MÌ QUẢNG Ở

HỘI AN BISTRO

SAN JOSE

Gởi cho mấy bậu. Và để thấy Vũ Thế Ngọc trong hình. Không nhớ nó học A mấy nhưng hồi còn học HNC hai thằng cũng khá biết nhau.

Phú Lê

Nhân nói đến chuyện “bún mắng cháo chửi” ở Hà Nội, lại nhớ đến chuyện ăn uống ở Mỹ trong chuyến đi chơi với Hoàng Ngọc-Tuấn và Võ Quốc Linh vừa rồi. Suốt chuyến đi hơn hai tuần, chúng tôi được ăn nhiều món ngon. Ở nhà cũng như ở tiệm. Bạn bè, khi đãi khách đến từ phương xa, thường có hai tâm lý : một, vì tình thân, đãi những món đặc biệt; và hai, vì tự ái địa phương, thích giới thiệu những tiệm ăn nổi tiếng nhất trong vùng mình ở. Vì vậy, chúng tôi thường xuyên được thưởng thức những món ăn thật khoái khẩu. Tuy nhiên, về lại Úc, nhớ lại, món ăn để lại trong tôi nhiều ấn tượng nhất vẫn là món mì Quảng ở tiệm Hội An Bistro ở San Jose.

Không thể chối cãi, ấn tượng ấy là một sự thiên vị. Thật ra, có đến hai sự thiên vị: thiên vị đối với món ăn và thiên vị đối với chủ tiệm.

Với món ăn, sự thiên vị đã quá hiển nhiên. Tôi sinh ở Quảng Nam, được ăn mì Quảng từ nhỏ, rất lâu trước khi cầm đũa gắp những sợi phở hay bún bò Huế, mì và hủ tiếu. Tôi ăn mì Quảng chủ yếu do mẹ hoặc bà con tôi nấu trước khi ăn ở một tiệm nào đó tại Quảng Nam – Đà Nẵng và những nơi khác. Vì vậy, mì Quảng lắng thật sâu vào ký ức của tôi. Nó không còn là món ăn nữa. Nó là kỷ niệm. Nhìn những sợi mì vàng óng trong tô, tôi không những thấy thực phẩm mà còn thấy cả hình ảnh của mẹ tôi, của anh em tôi, của tuổi thơ tôi. Chính vì vậy, mặc dù tôi vẫn thích và thường ăn phở và bún bò Huế, món ăn có sức lôi cuốn tôi một cách mãnh liệt nhất vẫn là mì Quảng. Đi lang thang trên các khu chợ người Việt, mỗi lần thấy tiệm mì Quảng, ít khi tôi cầm lòng được. Phải vào ngay. Như có tiếng gọi nào từ quá khứ xa xôi mời mọc. Nhưng thành thực mà nói: thường, tôi khá thất vọng. Rất ít khi nào tôi bước vào đó lần thứ hai. Lý do chính: dở. Có khi không những dở mà còn không phải là mì Quảng như cái tôi biết và chờ đợi.

Nhớ, có lần, ở Melbourne, nơi tôi sống, thấy một tiệm ăn trương bảng lớn “Mì Quảng”, tôi vào ngay. Đến lúc tô mì Quảng được bưng ra, tôi ngơ ngác. Không có vẻ gì là mì Quảng cả. Sợi mì trắng nuột. Bên cạnh những con tôm lột vỏ là những miếng thịt bò được thái mỏng. Nửa giống như hủ tiếu, nửa giống như phở. Khác, một chút xíu : một ít hột đậu phông rang giã nhỏ và một mảnh bánh tráng nướng. Hết. Tôi nếm thử. Chắc chắn không phải là mì Quảng. Cố lắm, tôi cũng chỉ ăn được một chút. Rồi bỏ. Khi tính tiền, người chủ tiệm thấy vậy, bèn hỏi : “Anh thấy mì Quảng ở đây thế nào ? Tệ lắm hả ?”. Tôi, một mặt, không muốn phũ phàng, nhưng mặt khác, lại không muốn nói dối, nên lừng khừng : “Ăn, cũng thấy ngon, nhưng hình như… không phải là mì Quảng.” Người chủ thật thà : “Vậy mì Quảng nấu sao hả anh ?” Tôi ngạc nhiên, chưa biết trả lời thế nào, ông ấy nói tiếp : “Thực tình bọn em thấy khách hay hỏi nên nấu đại chứ không ai biết mì Quảng ra sao cả. Hỏi, mỗi người chỉ một cách khác nhau.”

Thực tình, tôi cũng không biết nấu mì Quảng ra sao cả. Tôi hoàn toàn dốt về chuyện nấu nướng. Chưa bao giờ tôi tự nấu một món ăn bình thường, kể cả kho thịt hay kho cá, đừng nói gì đến chuyện nấu một món phức tạp như phở hay mì Quảng. Hơn nữa, mì Quảng cũng khác hẳn các món nước khác ở Việt Nam. Khác, chủ yếu ở điểm này : mì Quảng dù có truyền thống khá lâu vẫn chưa được định hình một cách rõ rệt. Phở, hủ tiếu hay bún bò Huế đã được công thức hóa : mỗi món có loại thịt riêng, gia vị riêng, loại rau riêng. Chỉ cần lạc điệu một chút, người ta thấy ngay. Mì Quảng thì khác. Nó có thể dung hợp mọi thứ. Nó có thể được nấu với thịt heo, tôm, lươn hay cá lóc. Tôi còn nghe nói có người nấu mì Quảng với cả thịt vịt hoặc thịt chó nữa. Về nước lèo cũng vậy. Cũng không nhất định. Có người chan nước ngập cả tô. Lõng bõng như tô phở. Có người, đông hơn, nấu nước lèo thật sánh, rồi rưới một ít vào tô, vừa đủ để ướt các sợi mì. Đại khái giống như mì hay hủ tiếu khô.

Chưa được công thức hóa, mì Quảng có ba đặc điểm nổi bật : Một, rất đa dạng; hai, có tính chất thủ công, hiểu theo nghĩa là chưa được công nghệ hóa: nó thay đổi theo từng gia đình, và trong từng gia đình, theo đổi theo từng điều kiện kinh tế; và ba, thường trấn thủ trong gia đình. Để ăn một tô phở hay hủ tiếu ngon, người ta phải ra tiệm. Với bún bò Huế, cơ hội được ăn ngon ở nhà và ở tiệm tạm cho là ngang ngửa với nhau. Nhưng với mì Quảng, thường ở nhà ngon hơn hẳn ở tiệm. Chưa bao giờ tôi được ăn một tô mì Quảng nào ở tiệm ngon hơn những tô mì Quảng tôi được ăn trong gia đình. Của vợ con. Của anh em. Của bạn bè. Của người quen. Đây đó. Chưa bao giờ. Trừ ở tiệm Hội An Bistro ở San Jose.

Đến đây cần nói một chút về sự thiên vị thứ hai kể trên : thiên vị đối với chủ tiệm.

Chủ tiệm Hội An Bistro là Nguyễn Tâm (còn gọi là Tâm Nguyên), một nhân vật nổi tiếng trong cộng đồng. Tâm không những là một luật sư thành đạt mà còn là một nghệ sĩ tài hoa trên nhiều mặt : âm nhạc, nhiếp ảnh và… nấu ăn. Lần nào chúng tôi đến San Jose cũng được Tâm đãi bằng các món ăn anh tự nấu, nhiều nhất là mì Quảng. Chưa bao giờ tôi thấy một người đàn ông nào nấu ăn một cách say sưa như Tâm. Anh nấu ăn như đang làm nghệ thuật. Đó không phải là một công việc. Mà là một cảm hứng. Tôi từng chứng kiến cảnh Tâm nấu nướng nhiều lần, nhưng nhớ nhất là vào tháng 7 năm ngoái, lúc tôi, Hoàng Ngọc-Tuấn và một số bạn bè văn nghệ khác đang ngồi uống bia ngoài vườn sau của Triều, em trai tôi, thì Tâm lui cui nấu mì Quảng. Đứng trong bếp, buồn; anh mang cái bếp gas ra vườn, gần chỗ chúng tôi, để có thể vừa nấu vừa chuyện trò. Lúc ấy anh mới ở tòa án về, còn nguyên bộ đồ vét và cà vạt. Chiều, trời lành lạnh, anh cởi cà vạt nhưng vẫn mặc áo vét. Thái thịt. Lột tôm. Lặt rau. Xào xào nếm nếm. Tay anh lúc nào cũng thoăn thoắt. Rất điệu nghệ. Mấy tiếng đồng hồ sau, chúng tôi mỗi người một tô mì Quảng vàng ruộm và thơm ngát. Ăn ngay ngoài vườn. Ngay bên cạnh nồi nước lèo còn nghi ngút khói.

Lần này, lúc chúng tôi đến San Jose, Tâm đã có tiệm Hội An Bistro nên không nấu ở nhà nữa. Anh mời chúng tôi đến tiệm. Chín giờ rưỡi sáng, Tâm phải ra tòa án; xong, anh vội vàng về tiệm, lúc chúng tôi đã đến và uống cà phê chờ. Anh tháo cà vạt và vắt chiếc áo vét trên ghế rồi chạy ngay xuống bếp, bảo người đầu bếp chính đứng qua một bên, tự nấu món ăn mà anh tâm đắc để đãi chúng tôi. Rất nhanh. Chỉ hơn nửa tiếng đồng hồ sau, mỗi người chúng tôi đều có một tô mì Quảng nghi ngút khói trước mặt. Vẫn màu vàng óng. Vẫn những sợi bắp chuối nõn thái mỏng. Và vẫn cực kỳ ngon. Ngon đến độ một người bạn tôi đề nghị thêm một tô thứ hai. Anh nói: Chưa bao giờ ăn sáng mà ăn đến hai tô. Nhưng ăn xong tô đầu, cứ thấy thòm thèm. Lại sợ về lại Úc, không có dịp ăn một tô mì Quảng ngon đến vậy.

Trong lúc chúng tôi ăn, Tâm vẫn chạy lăng xăng lấy cho người này một ít ớt, người nọ một ly nước. Anh làm việc như một người bồi bàn đầy tận tụy. Miệng lúc nào cũng cười tươi. Bạn bè anh ai cũng biết anh mở tiệm ăn không phải vì lý do kinh tế. Nghề luật sư đủ để gia đình anh sống một cách sung túc, hơn nữa, trưởng giả. Anh mở tiệm chỉ để có cơ hội đàn đúm với bạn bè.

Có thể thêm lý do này nữa: để có dịp làm nghệ thuật trên bếp. Và với lửa. Nhất là với món mì Quảng anh học được từ người mẹ mới qua đời cách đây mấy năm. (theo Nguyễn Hưng Quốc)

HOA LỤC BÌNH

Quán đẹp, tên quán đẹp, ngó ra dòng sông đẹp. Đằng trước người ta quây rào tre giữ lại một đám lục bình đang trổ bông, cũng đẹp. Tôi đứng nhìn mãi những bông hoa tím co ro trong gió, trong chiều nắng tắt, quặn lòng, như gặp lại người bạn cũ.

Từ dạo con tôm lên ngôi, dài theo những dòng sông quê xứ đã xa vắng lục bình, mỗi khi có dịp đi đâu đó, gặp loại cỏ thuỷ sinh ấy, tôi mừng húm. Có điều, lần này, gặp bạn trong hoàn cảnh trái thường bởi lục bình trong nỗi nhớ, trong giấc mơ tôi lúc nào cũng trôi mênh mang trên một dòng sông nào, xa vắng. Lục bình mà bị cầm tù thì còn gì là lục bình nữa.

Con người ta có tật kỳ cục, chuộng cái đẹp nhưng không biết cách nuôi dưỡng cái đẹp. Hay tại tham lam nên cái gì cũng vơ vào mình. Lục bình, phần nào đó như ngựa ở thảo nguyên, chim trên trời, gió ngoài đồng, hợp với sự hoang dã và tự do. Chỉ long đong cùng sông nước, lục bình mới thể hiện hết bản chất, vẻ đẹp và sức sống của nó. Nên lục bình ở quán bờ sông ấy có lạ, có biếc đến đâu thì cũng không bằng lục bình của những buổi chiều nắng phai, gió cũng phai như nắng. Kẻ ngồi bên sông chờ đò muốn ứa nước mắt. Một ao lục bình không buồn như vậy, một đám lục bình vướng vào đám chà trên sông cũng chưa gọi là buồn, một về lục bình chậm rãi trôi gợi buồn ít thôi, nhưng bụi lục bình duy nhất, với một nhánh bông duy nhất, liu riu thiu thỉu trên mặt sông đầy, thì buồn chết giấc.

Đó là lần đầu tiên tôi phát hiện ra vẻ đẹp của nỗi cô đơn, sưu tập thêm một biểu tượng của cái buồn xứ sở, cùng với khói đốt đồng phơ phất dưới hoàng hôn, cùng với tiếng bìm bịp thăm thẳm theo con nước, bầy đom đóm leo lét trên rặng bần. Một vẻ buồn rất lạ, đằm sâu, nhưng không giam hãm con người, không tù đọng, không cùng quẫn. Cái buồn trãi dài, thông thống, mênh mông, cởi mở…

Có lần đi Kiên Giang, qua phà Tắc Cậu, tôi lại thấy ở lục bình một hình ảnh khác, rất “đời”. Nơi này gần cửa biển, lục bình từ các sông trôi đến dìu dập. Nhưng lạ, bầy đàn đông đúc, mà có vẻ tan tác cô đơn. Hăm hở trước biển khơi mà như dùng dằng nuối tiếc dòng nước cũ. Lựa chọn nhưng vẫn hoài nghi, hoang mang. Hay lục bình chỉ là lục bình thôi, chỉ tôi gởi tâm trạng của mình vào rồi thấy mình là lục bình trôi trôi ngơ ngác.

Tình cờ tìm tư liệu cũ, nghe bảo lục bình được nhập từ Braxin từ những năm 1905, tôi vẫn không nguôi được ý nghĩ trời sinh lục bình từ khi vùng đất này có sông. Lục bình làm sông trở nên dịu dàng, sâu sắc. Dù vậy, nhiều người, trong đó có anh bạn tôi, chê lục bình dở òm, tiêu cực, cam chịu sống đời lênh đênh vô định, không phương hướng. Anh bạn có tật mắc cười, là hay gán lý tưởng, tính chiến đấu cho bất cứ gì, bất cứ ai, lục bình cũng không ngoại lệ. Buồn miệng, tôi cãi chơi, lục bình đang sống theo lẽ tự nhiên, tụi mình dấn thân vào đời, bươn tới những đích nào đó cũng theo lẽ tự nhiên, của con người. Nói đến đó bỗng cồn cào nỗi hoài nghi, người ta sống với tham vọng chồng chất ngút ngất là thuận theo lẽ trời ư ?

Và chiều nay, trong cái quán lạ bên dòng sông xa lạ, tôi hơi đắng đót bởi ý nghĩ, con người ta còn tự cầm tù mình bằng những ảo vọng ngông cuồng được thì sá gì đám lục bình hèn mọn này, sá chi con chim trong lồng kia… Thôi, trở vô bàn ăn sướng hơn. Mình cũng bị nhốt như đám lục bình đó, mắc gì tiếc thương cho chúng.

Nguyễn Ngọc Tư

Mời nghe : Nhạc phẩm Bông Lục Bình – Nhạc: Hà Phương. Tiếng hát: Hương Lan

Một bài hát thật Nam Bộ của một NS miền Nam: Hà Phương và một tiếng hát đậm hương tràm: Hương Lan

http://youtu.be/z3Cx_FM5c7g

CẨM NANG SỐNG (2)

Personality- Nhân cách

1/- Đừng so sáng cuộc đời của bạn với cuộc đời của những người khác. Bạn không biết cuộc hành trình của họ như thế nào đâu.

2/- Đừng có những tư tưởng tiêu cực hoặc có những thứ mà bạn không thể làm chủ. Thay vào đó, hãy đầu tư năng lực của bạn vào khoảnh khắc hiện tại tích cực.

3/- Đừng làm quá mức. Giũ giới hạn của bạn.

4/- Đừng quá coi trọng bản thân bạn. Không ai để ý bạn đâu.

5/- Đừng phí năng lực vào chuyện ngồi lê đôi mách.

6/- Hãy mơ nhiều hơn khi bạn còn đang thức

7/- Ghen tỵ là phí thì giờ. Bạn đã có tất cả những gì bạn cần rồi.

8/- Đừng nhắc cho vơ/chồng của bạn nhớ lại những lỗi lầm của họ trong quá khứ. Việc này sẽ làm hỏng hạnh phúc hiện tại của bạn.

9/- Cuộc sống quá ngắn để phí thì giờ vào việc ghét người nào đó. Đừng ghét những người khác.

10/- Hãy làm hòa với quá khứcủa bạn để nó không làm hỏng hiện tại.

11/- Không ai lãnh trách nhiệm về hạnh phúc của bạn, ngoài bạn

12/- Hãy nhận thức rằng cuộc đời là một trường học và bạn đang ở đây là để học. Các bài toán chỉ là một phần của học trình, xuất hiện rồi phai mờ đi giống như lớp đại số, nhưng những bài học bạn học được thì sẽ kéo dài suốt đời

13/- Mỉm cười và cười nhiều hơn

14/- Bạn không buộc thắng mọi cuộc tranh luận đâu. Hãy đồng ý với việc không đồng ý

Kiều Đắc Thềm

Mời xem 70 tập phim Hàn Quốc :

“LỐI SỐNG SAI LẦM”

Xin chuyển tiếp tới các bạn, ai đã có coi thì xin lỗi,… Để giữ sức khơẻ,  xem mệt thì nhấn stop (“) nghỉ ngơi…. khi thấy khoẻ thì nhấn Play coi tiếp…. Xem từ đầu đến cuối, không cần phải bấm (Playlist), nếu không thích thì xin bỏ luôn cho tiện việc sổ sách……

Mời xem bộ phim 70 tập của Hàn quốc : Lối sống sai lầm

Doanhdoanh hân hạnh giới thiệu bộ phim 70 tập của Hàn quốc, mỗi tập dài 45 phút. Phim rất hay, nếu đã xem thì cũng nên xem lại.

Mời bấm vào đường dẫn :

http://tv.qhvn.org/MOVIE/PHIM TRUYEN/sailam.html

–  Chàng Ngốc (Siêu Hài)

Phim Ấn Độ hài dài 2giờ50 phút. Phim hay và hài nhất của Ấn Độ mà mình đã từng coi

http://youtu.be/Vhhe_jqystc

Loan Nguyen

– Những nét thư tình :  NhungNetThoTinh

– Tình bạn :   TìnhBạn_VCH

CHUYỆN NGHE QUA RỒI BỎ

Adam & Eva là người nước nào ?

Một người Pháp, một người Mỹ và một người Viêt Nam tranh luận xem Adam và Eva là người nước nào.

Người Pháp nói : “Chúng nó trần truồng và trụy lạc ngay trước mặt Thượng đế, lãng mạn như thế, chỉ có thể là dân Pháp”.

Người Mỹ nói : “Tự do luyến ái đến mức lẽ ra có thể sống hạnh phúc, chỉ cần đừng đụng đến điều cấm, nhưng với khát vọng tự do cá nhân họ vẫn không chịu sự cấm đoán đó, thì chỉ có thể là dân Mỹ”.

Cuối cùng, người Việt nói : “Không áo, không quần, nhà cửa chẳng có, thậm chí đến ăn một trái táo mà cũng bị cấm,  mà vẫn nói đang ở trên Thiên Đàng thì chắc chắn là dân tôi rồi !

Yên Nhàn (tổng hợp)

Bản tin số 212 – Ngày 30/7/12

NƠI 2 DÒNG SÔNG GẶP NHAU

Những ngã ba sông tuyệt đẹp trên thế giới

Trong địa lý, hợp lưu hay còn gọi là ngã ba sông là nơi gặp nhau của hai hay nhiều dòng chảy. Đôi khi, những nơi này lại tạo nên cảnh quan hết sức kỳ thú.

Những hợp lưu dưới đây cho thấy hình ảnh tương phản ấn tượng giữa các dòng chảy và bạn có thể nhìn rõ ranh giới giữa chúng, nơi hai (hoặc ba) con sông có màu sắc khác nhau cùng kết hợp lại để tạo thành một dòng sông lớn hơn.

1/- Nơi giao nhau của sông Rhone và sông Arve, Thụy Sĩ.

2/- Sông Jialing và sông Dương Tử giao nhau tại thành phố Trùng Khánh, Trung Quốc.

3/- Hợp lưu của ba con sông Danube, Inn và Ilz, Đức.

4/- Ngã ba sông của sông Alaknanda và sông Bhagirathi, Ấn Độ.

5/- Cảnh quan tuyệt đẹp tại nơi giao nhau giữa sông Green và sông Colorado, Utah, Mỹ.

6/- Nơi gặp gỡ của sông Mosel và sông Rhine, Đức.

7/- Hợp lưu của sông Thompson và sông Fraser, Canada

8/- Có thể nhìn thấy rõ ranh giới của sông Rio Negro và sông Solimões Rio, Brazil.

9/- Một nhánh của sông Uruguay Rio đổ vào sông mẹ tại tỉnh Misiones, Ác-hen-ti-na.

10/- Hợp lưu của sông Ohio và sông Mississippi, Illinois, Mỹ.

11/. Hợp lưu của sông Drava và Danuve gần Osijek, Croatia

Mai Trung Tín post

NHỮNG THÁP NGHIÊNG

NỔI TIẾNG NHẤT

7/. Tháp nghiêng đền Huma – Ấn Độ – Tháp nghiêng đền Huma là một trong số những kiến trúc khác thường nhất trên thế giới, tọa lạc tại tỉnh Huma thuộc bang Odisha của Ấn Độ. Tòa tháp gây nên sự thích thú đặc biệt này là “ngôi đền có cấu trúc nghiêng duy nhất của thế giới”. Nó cũng gây nên nhiều tranh cãi bởi vì không có ai biết được rằng liệu cấu trúc này là bị nghiêng do thiết kế hay do tính mặc định. Ngôi đền của đạo Hindu này được xây dựng cho việc thờ cúng vị thần Shiva và một sự thật thú vị về ngôi đền linh thiêng này là trong khi bản thân nó nghiêng sang một bên, thì phần đỉnh của ngôi đền lại vuông góc với mặt đất.

6/. Tòa tháp nghiêng Niles – Hoa Kỳ – Tòa tháp nghiêng Niles là một bản sao giống như thật của tòa tháp nghiêng Pisa nổi tiếng nhất trên thế giới. Ngọn tháp này được hoàn thành vào năm 1934, được tọa lạc tại Illinois và có kích thước bằng một nửa so với nguyên bản tháp Pisa chính gốc.

5/. Tháp nghiêng trong sân vận động Olympic – Canada – Một công trình tháp nghiêng nhân tạo độc đáo khác là tòa tháp La tour de Montréal của sân vận động Olympic tại tỉnh Quebec, Canada. Sân vận động đa năng này được xây dựng như là địa điểm chính tổ chức tất cả các sự kiện cho Thế vận hội mùa hè năm 1975. Với chiều cao 175 m, La tour de Montreal được hợp nhất với phần chân đế của sân vận động Olympic để tạo thành một nhà thi đấu khổng lồ và nó cũng đồng thời được xem như là tháp nghiêng cao nhất của thế giới.

4/. Tòa tháp Puerta De Europa – Spain – Puertade Europa Towers là tòa tháp đôi văn phòng làm việc có kiến trúc đặc thù nằm tại thủ đô Madrid, Tây Ban Nha. Trong tiếng Anh, chúng được gọi là cánh cổng của Châu Âu hay chỉ là Torres KIO. Mỗi bên tòa tháp nghiêng này bao gồm 26 tầng lầu và có chiều cao 114m với độ nghiêng 15º. Do bởi có độ nghiêng đáng kể như vậy nên 2 tòa tháp này được biết đến như là những tòa nhà chọc trời có kiến trúc nghiêng về một bên đầu tiên trên thế giới.

3/. Tòa tháp De Oldehove – Hà Lan De Oldehove là một tòa tháp nghiêng nằm ở Leeuwarden, Hà Lan. Ngọn tháp này được xây dựng vào năm 1529, thực ra là một tháp nhà thờ còn đang dang dở chưa được hoàn thiện mà có độ nghiêng thậm chí còn nhiều hơn so với tháp nghiêng Pisa nổi tiếng. Nhà thờ bên cạnh tòa tháp đã bị phá hủy vào năm 1596 nhưng tòa tháp với kiến trúc có phần ấn tượng này, chủ yếu được xây dựng bằng gạch, vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

2/. Tháp nghiêng Pisa – Italy Danh sách những tòa tháp nghiêng ấn tượng nhất thế giới sẽ không thể hoàn chỉnh nếu như “tòa tháp nghiêng dễ nhận biết nhất trên thế giới” – tháp Pisa không được đề cập đến. Tòa tháp nghiêng nổi tiếng một cách đáng kinh ngạc này thì được biết đến trong tiếng Ý là Torre pendentedi Pisa. Tòa tháp chuông không có giá đỡ này có chiều cao 55.86m bên phía thấp và 56.7m bên phía cao hơn với độ nghiêng là 3.99o. Nếu ngọn tháp đứng thẳng hoàn toàn, nó có thể sẽ cao hơn 3.9m. Và cuối cùng…. tháp nghiêng ấn tương nhất thế giới là….

1/. Tháp nghiêng Việt Nam : số 1 của thế giới.

Thân Bình post

HIỆU PHÓ GẠ TÌNH

VÀ TRỘM TIỀN

Chiều 26/7, nguồn tin từ Công an huyện Nam Đàn (Nghệ An) cho biết, đã ra lệnh khởi tố thầy giáo Trần Văn Hợp (SN 1979) – Phó Hiệu trưởng Trường THCS Lạng Khê, huyện Con Cuông để điều tra về hành vi trộm cắp tài sản.

Trước đó, vào sáng 20/7, cô Nguyễn Thị Q (sinh viên một trường đại học ở TP Vinh) đang chờ xe để đến trường thì ông Hợp đến nói chuyện và có nhã ý mời Q lên xe cho đi nhờ. Đến thị trấn Nam Đàn, ông ta bất ngờ chạy xe vào một nhà nghỉ. Q không đồng tình nên Hợp phải trả phòng.

Hai người tiếp tục đi về TP Vinh. Được vài cây số, Hợp bị cảnh sát giao thông dừng xe kiểm tra hành chính. Q mở ví tìm giấy tờ thì phát hiện bị mất 2.650.000 đồng nên trình báo sự việc.

Kiểm tra túi quần của Hợp, cảnh sát phát hiện có số tiền như Q trình báo. Tại cơ quan điều tra, Trần Văn Hợp khai nhận, khi đưa chị Q vào nhà nghỉ để gạ tình không thành, ông ta thấy trong túi Q có ví đựng tiền nên đã cuỗm luôn. (theo Dân Việt)

Lan caysu post

CÚ…… DỨT TÌNH

CỦA KATIE !

Chia tay một cuộc tình không có gì vui, tan vỡ một cuộc hôn nhân càng là một chuyện buồn, vì ít nhiều người trong cuộc cũng hư hao tan nát, lại càng không phải lấy chuyện buồn của người khác làm chuyện vui của mình, nhưng trong giới nghệ sĩ tài tử chuyện tình yêu, hôn nhân, ly dị bao giờ cũng gây kích thích cho nhiều người và dịp này cũng là dịp cho những tờ báo lá cải , lá đu đủ, lá mảng cầu… đủ loại lá đồng loạt đăng những tin giật gân với những tiêu đề thổi phồng thật ác liệt để câu khách.

Tháng vừa rồi khi đang cùng gia đình đi đây đó, tôi cũng bị hấp dẫn bởi chuyện nàng Katie Holmes bất ngờ nộp đơn ly dị chàng tài tử Tom Cruise đẹp trai đỏm dáng cưới vợ cô nào cũng đứng cao hơn mình cái đầu, chàng tài tử này nổi tiếng lâu rồi và hiện vẫn còn giữ vị trí ăn khách trong loạt phim Mission Impossible.

Câu chuyện hứa hẹn nhiều gay cấn xảy ra chưa đầy một tháng, trong khi nhiều người bị cuốn theo kiểu đoán già đoán non, bị cuốn theo những tình tiết tưởng tượng lý thú…. Sáng nay, các tờ báo đồng loạt đưa tin TomKat (tên gọi thân mật của hai người) đã “Thoả thuận ly hôn ngoài toà một cách êm đẹp” khiến cho ai nấy tiu ngỉu như quả bóng bị xì hơi vì hụt xem một màn cần phải của một trong những cặp nổi tiếng tới hồi cơm không lành canh không ngọt hay những màn cần phải làm đầy ngoạn mục thường gặp của vợ chồng ca sĩ, tài tử tới đoạn tình nghĩa đôi ta có thế thôi xảy ra như cơm bửa từ trước tới giờ.

Trong thế giới điện ảnh, tài năng của Katie thật sự mờ nhạt, cô chỉ có ưu điểm là sắc đẹp và tuổi trẻ so với Tom nàng không có gì vượt trội kể cả danh vọng hay tiền bạc, ấy vậy mà trước đó tuy “Không nói năng chi… dù chỉ một lời” hoặc biết “Nói năng chi cũng bằng thừa” nàng ra chiêu đánh úp bằng lá đơn ly dị nộp tại toà với tất cả sự tính toán khôn ngoan khiến người quyền lực như chàng Tom vô phương trở tay.

Chiến thắng dễ dàng đến tuyệt vời của nàng Katie đã vượt qua ải mà người ta nghĩ là khó nhất, cam go nhất, tốn kém nhất là dành quyền được nuôi cô con gái Suri sáu tuổi của hai người.

Khi bé Suri chưa chào đời đã được người ta nhắc vì cô được hoài thai bởi cặp đôi đẹp trong những cặp đôi đẹp của giới Holywood chưa kịp làm lễ cưới. Sau này, cô được chú ý hơn vì cô là đứa con gái đầu lòng xinh xắn của chàng Tom được khuyến khích ăn diện điệu đàng như người lớn. Người ta nhớ khi cô mới mấy tháng tuổi, có lẽ khi nhìn cô ông bố Tom sướng quá, phấn khích quá, hạnh phúc đã đổ khuôn cục cứt đầu tiên của cô con gái rượu có hình dáng… “To, dài, tròn ăm ắp, hôi hổi” thành một tác phẩm bằng đồng mà chàng cho rằng đầy… nghệ thuật ! Chàng Tom giàu chàng nói gì làm gì mặc chàng. Chàng muốn biến cục của chàng, của nàng, của cục cưng bằng đồng, bằng bạc, bằng kim cương, bằng vàng… Thậm chí chàng không đúc thành tượng, nắn thành hình, chàng có thể gói lại, ủ lại “Để dành hơi” hoặc chàng sấy khô bỏ vào túi lâu lâu lấy ra dòm, ngắm cho mãn nhãn hay đem theo vào giường hít, hửi, ngửi cho thoả thích là chuyện của chàng nhưng chàng tuyên bố nhờ E-bay bán ra cho thiên hạ mua về làm… kỷ niệm thì chàng ăn nói thật ba trợn, câu kệch cỡm này chỉ dành cho loại thần tượng một cách khùng điên mà thôi.

Trong những màn chúa màu mè hay nhiều pha nịnh đầm của chàng Tom tôi thấy màn chàng nhảy tưng lên sofa vừa hét lớn “Tôi biết mình muốn cưới cô ấy ngay từ lần đầu gặp gỡ” trong một show truyền hình của Oprah Winfrey là… thật nhất cho đến ngày người ta ngỡ ngàng thấy Katie thường xuyên xuất hiện với gương mặt thất thần với thân hình “ốm o xo bại” bận những bộ quần áo lôi thôi xộc xệch trên đường phố.

Một nàng Katie thoả dạ chia sẻ trên tạp chí W năm 2005 đã lấy được “Người đàn ông trong mơ” qua rồi. Một cuộc hôn nhân đầy ngột ngạt nhiều nghi vấn khác biệt giữa Tôn giáo hay gì đó giấu kín lâu nay qua rồi. Chuyện TomKat sẽ đi vào dĩ vãng như bao câu chuyện đình đám khác. Rồi Tom sẽ có bồ, có vợ. Rồi Katie sẽ có người yêu, có chồng… Lúc này người ta ít nhiều sẽ xúc cảm, tội nghiệp khi nhìn Suri bên cạnh bố Tom và người đàn bà không phải mẹ Kat cũng như cạnh mẹ Kat với người đàn ông không phải bố cô !?

Rốt cuộc chỉ tội nghiệp trẻ con. Không biết nỗi buồn cha mẹ chia tay của con nhà giàu và con nhà nghèo có khác gì nhau ?

thụyvi (Hầm Nắng sau chuyến đi chơi về giữa tháng 7 năm 2012)

LÒNG LỢN THỐI

& LÒNG NGƯỜI ÔI

Một nhà thông thái nọ vô tình lạc vào… vương quốc lợn, và được trịnh trọng mời tới diện kiến cùng chúa lợn. Để tỏ lòng đồng cảm với họ hàng nhà lợn, nhà thông thái chủ động mở đầu câu chuyện :

– Nhà thông thái : Lòng lợn là một món ăn khoái khẩu của con người. Mới đây một tờ báo tố cáo chuyện người ta đã phù phép cho cả trăm cả tỷ kg lòng lợn thối thành lòng lợn thơm. Với cả hai thực tiễn ấy ta xin thành thật chia buồn với họ hàng nhà lợn.

– Chúa lợn : Sao lại chia buồn ?

– Nhà thông thái : Khi một trong những bộ phận trên cơ thể mình trở thành đồ ăn cho người khác thì đã buồn lắm rồi. Nhưng giờ đây, khi bị biến dạng thành một thứ đồ ăn gây hại, chứ không còn là một thứ đồ ăn có ích thì nỗi buồn còn thảm hơn. Buồn dữ dội và buồn ghê gớm.

– Chúa lợn : Chuyện con người ăn lòng lợn đã xảy ra từ lâu, nên không nói nữa. Riêng chuyện con người dùng hóa chất để tẩy rửa lòng lợn thối thành lòng lợn tinh tươm thì không phải họ hàng lợn nhà em, mà chính loài người các bác mới phải buồn chứ.

– Nhà thông thái : Em muốn nói là con người đang lừa dối, sát hại nhau phải không ? Nói thật, chả riêng gì trong chuyện lòng lợn thối – lòng lợn sạch, trong nhiều chuyện khác, nhiều lĩnh vực khác, nhiều thứ đồ ăn khác, con người cũng lừa đảo, sát hại con người như thế cả. Nên họa có điên mới chỉ nhìn vào riêng cái chuyện “lòng lợn thối” mà buồn.

– Chúa lợn : Nhưng em có định nói là buồn vì thế đâu. Vì chỗ khác cơ.

Nhà thông thái : Chỗ nào ?

– Chúa lợn : Bác nghĩ mà xem, chỉ nhờ một tí hóa chất mà lòng lợn ôi thiu, hôi thối đã trở thành lòng lợn thơm ngon. Nhưng lòng người ôi thiu, hôi thối thì có hóa chất nào biến đổi được không ? Nếu có một thứ hóa chất như thế thì chắc chắn xã hội con người đã không còn những chuyện rất “phi con người” như con đánh bố, vợ cắm sừng chồng, nhân viên lừa đảo sếp… Tóm lại, nếu có một thứ hóa chất như thế thì xã hội con người sẽ tử tế, tốt đẹp hơn những gì đang có rất, rất nhiều.

Nhà thông thái : Không thể so sánh thế được, vì lòng lợn khác với lòng người. Lòng lợn là một bộ phận cơ thể thực tế của lợn – cái bộ phận người ta có thể mổ ra lấy được, tẩm ướp, tẩy rửa được. Còn lòng người lại là một cái chung chung, trừu tượng, nằm trong bụng và ngực con người. Thế nên không thể lôi cái gọi là “lòng người” ra khỏi con người để tẩy rửa, tẩm ướp giống như chuyện tẩy rửa, tẩm ướp lòng lợn thối.

 – Chúa lợn : Bác là nhà thông thái mà lại lập luận giống lợn. Đồng ý với bác vì không tồn tại một bộ phận nào gọi là “lòng người” để người ta có thể lôi ra tẩm ướp. Nhưng tại sao cứ phải nhờ tẩm ướp mới có thể biến lòng thối thành lòng thơm ? Bác vừa nói với em, lòng lợn nằm trong bụng và ngực con người, vậy thì con người cũng có thể uống một thứ hóa chất nào đó qua đường miệng, để từ đường miệng cho nó chảy xuống lòng, rồi qua đó biến đổi mùi vị, sắc thái, tính chất của lòng lắm chứ. Vấn đề chỉ là có một loại hóa chất như thế hay không mà thôi.

Nhà thông thái : Ừ nhỉ! Theo lợn, có thứ hóa chất nào để tẩy rửa “lòng người ôi” hay không?

– Chúa lợn : Chả giấu bác, em đang có loại hóa chất đó. Nhưng em sẽ chỉ hiến dâng cho bác nếu bác khuyên con người từ nay về sau tuyệt nhiên không được ăn… lòng lợn, bất luận là lòng lợn thối hay lòng lợn thơm.

Hí hửng với thông tin của chúa lợn, khi trở về vương quốc con người, nhà thông thái dán bố cáo khắp nơi, trình bày rõ sự việc, và kêu gọi con người không ăn lòng lợn nữa. Ai dè thông cáo chỉ được treo lên chưa tới một canh giờ thì quốc vương gia lệnh bắt nhà thông thái rồi xử tội chu di tam tộc. Ngày đưa nhà thông thái ra pháp trường, quốc vương nói rõ lý do xử tử như sau:

– Thứ nhất, lòng lợn là món ăn khoái khấu của ta và những người đức cao vọng trọng như ta. Cho nên bảo ta không ăn lòng lợn chẳng khác gì bảo ta hãy chết đi cho rồi.

– Thứ hai, nếu quả đúng là có thứ hóa chất mà khi uống vào, lòng người ôi sẽ trở thành lòng người thơm thì xã hội này đâu đâu cũng thơm tho cả. Mà một xã hội đâu đâu cũng tốt đẹp, thơm tho thì cần quái gì tới quốc vương này nữa.

Nghe nhà vua tuyên chiếu dõng dạc như thế, nhà thông thái đau khổ hét lên một câu  cuối đời, trước khi đi vào vĩnh cửu : “Trời ơi, sao ta lại ngu dốt tới cỡ này cơ chứ ?”

Nguyễn Văn Danh post(theo Phan Đăng)

CẨM NANG SỐNG

Health – Sức khỏe

1/- Drink plenty of water – Uống nhiều nước

2/- Eat breakfast like a king, lunch like a prince, and dinner like a beggar – Ăn sáng như vua , ăn trưa như ông hoàng và ăn tối như kẻ ăn xin.

3/- Eat more food that grow on trees and plants and eat less food that is manufactures in plants – Ăn nhiều  hoa quả tươi và ăn ít thức ăn được chế tạo trong nhà máy

4/- Live with the 3 E’s- Energy, Enthusiasm and Empathy – Sống với 3 N- Năng lực, Nhiệt thành và Nhân ái.

5/- Play more games – Chơi trò chơi nhiều hơn.

6/- Read more books  than you did in last year – Đọc nhiều sách hơn năm cũ.

7/- Sleep for 7 hours – Ngủ 7 giờ.

8/- Take a 10-30 minutes walk daily .And while you walk, smile – Đi bộ từ 10-30 phút mỗi ngày. Và mỉm cười trong khi bạn bước đi.

Kiều Đắc Thềm post

– Cô bé Trung Hoa

Sao có người lại phài sống như thế này  :    china girl

Kiều Đắc Thềm (chuyển tiếp từ Lê Chiến Thắng)

– 2012 rồi đâu phải 1945 đâu !?

Xem cho biết phong cách dân Sài Gòn ăn buffet.  Chắc mình đi ăn không dành nổi với những người này. Thế là đói meo ! Người ngoại quốc xem thật xấu hổ !

http://www.youtube.com/watch?v=G63m0gWxg00

hungdm_vn

– Cẩn thận dấu Phẩy….

 Phiên tòa xử vụ ly dị, tòa phán với ông chồng :

– Ở với vợ lớn, không được ở với vợ nhỏ.

Ông chồng về nhà đưa bản án cho bà vợ lớn, chỉ sửa lại dấu phẩy:

– Ở với vợ lớn không được, ở với vợ nhỏ.

– Có người hỏi nhà văn Oscar Wilde (1856 – 1900) sao ông thường có vẻ đăm chiêu. Nhà văn Anh này đáp : “Sáng nay tôi đã bỏ quên một dấu phẩy trong một bài thơ. Chiều nay tôi phải lấy lại”.

Sai một phẩy, nhảy ngàn dặm

– Một giáo viên tiếng Anh đã đề nghị mỗi sinh viên đặt những dấu thích hợp vào câu sau : “Woman without her man is nothing”. Bọn con trai ngắt câu : “Woman, without her man, is nothing” (đàn bà, nếu thiếu nửa kia của mình, thì chẳng là gì cả). Bọn con gái lại ngắt câu như sau : “Woman: without her, man is nothing” (phụ nữ : thiếu cô ta, đàn ông chẳng là gì cả).

– Một phụ nữ Mỹ đi du lịch ở châu Âu gửi điện về cho chồng : “Có một chiếc xuyến đẹp mê hồn, giá 75 đô. Em mua được không ?” Anh chồng lập tức trả lời “No, price too high” (không, giá quá cao). Nhưng nhân viên điện tín mắc một sai lầm nhỏ đã bỏ qua dấu phẩy và thành : “No price too high” (không giá nào là quá cao).

Được lời như cởi tấm lòng, cô vợ mua ngay chiếc xuyến. Khi về Mỹ, cô vợ khoe chiếc xuyến làm người chồng choáng váng. Người chồng đem vụ “bỏ sót dấu phẩy” này ra toà và thắng kiện. Từ đây, các hãng điện tín đòi hỏi nhân viên phải đánh vần dấu câu trong bức điện chứ không dùng ký hiệu. Nghĩa là phải viết “No comma price too high” (không phẩy giá cao quá).

– Dấu phẩy đôi khi có giá đến nửa triệu đô. Năm 1870, trong danh sách các mặt hàng được miễn thuế vào Mỹ, lẽ ra là câu “Tropical fruit-plants for the purpose of propagation” (các cây nhiệt đới ăn trái nhằm mục đích nhân giống) thì người ta đánh nhầm dấu nối thành dấu phẩy, thành “Tropical fruit, plants for the purpose of propagation” (trái cây nhiệt đới, cây nhằm mục đích nhân giống). Thế là toàn bộ các loại trái cây nhiệt đới được nhập miễn thuế vào Mỹ. Tới khi người ta phát hiện ra sai sót chết người này, đã mất khoảng 500.000 USD tiền thuế không đòi lại được !

Được yêu, được sống nhờ dấu phẩy

Ông bố nọ muốn lấy tên nhà thơ La Mã vĩ đại Virgile đặt cho con trai mình. Khốn nỗi, ông lúng túng viết nhầm thành Virgule, tiếng Pháp có nghĩa là dấu phẩy. Anh chàng lớn lên cũng khẳng khiu như dấu phẩy, không thành nhà thơ mà vào làm bưu điện. Anh thầm yêu trộm nhớ cô hàng xóm Sophie. Cô gái này lại yêu chàng trai không yêu cô. Bao nhiêu thư gửi đi mà không nhận được hồi đáp. Rồi một hôm cô quyết định ra bưu điện gửi bức điện (chứ không viết thư nữa) cho chàng trai nọ.

– Tôi muốn gửi một bức điện – cô buồn rầu nói, mắt không nhìn Virgule, nhân viên bưu điện.

– Cô vui lòng đọc nội dung – Virgule cầm bút cảm động lắp bắp nói.

– “Je t’aime, virgule, Je t’adore, virgule, Je voudrais tant que tu me dises que tu m’aimes aussi, point” (Em yêu anh, phẩy, em thương anh, phẩy, em muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em, chấm)

Anh chàng Virgule không cho virgule là dấu phẩy mà hiểu đó là tên mình : Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule… Anh chàng bưu điện yêu cầu cô gái nhắc lại. Sophie làm theo : “Em yêu anh, Virgule, em thương anh, Virgule…” Mắt anh ta sáng lên. Sophie nhận ra anh chàng này đáng yêu làm sao. Và họ đến với nhau.

Còn đây là giai thoại về hoàng đế Alexandre Đệ Tam (Nga) (qua tiếng Anh) : từ chối ân xá cho một phạm nhân, ông đọc “Pardon impossible, to be sent to Siberia” (Không thể ân xá, đày đi Siberia). Vợ ông là Dagmar (cháu gái vua Đan Mạch Christian IX) là một người vô tâm, nên đã đánh nhầm dấu phẩy thành “Pardon, impossible to be sent to Siberia” (Ân xá, không thể đày đi Siberia). Thế là người tù này thoát tội.

Đặt sai dấu phẩy, biết bao chuyện dở cười dở khóc đã xảy ra!

Thân Bình post (theo Nguyễn Đức Dân)

Chuyện cười nửa đêm

Đêm khuya, tiếng chuông gọi cửa vang lên, có tiếng hỏi từ trong nhà :

– Ai đấy?

– Mở cửa ra, cảnh sát đây !

– Nhà không có ai cả.

– Ai nói đấy ?

– Các anh nghe nhầm đấy thôi.

– Thế sao đèn sáng ?

– Tôi tắt đèn ngay bây giờ đây.

Trả đũa

4 giờ sáng, Jim nhận đươc cú điện thoại của ông hàng xóm:

– Con chó nhà anh làm sao mà tru tréo sủa suốt đêm như chết cha chết mẹ vậy ?

Ngày hôm sau, cũng 4 giờ sáng, Jim phôn lại :

– Con chó nhà tôi không sao cả, vì ban ngày thì nó ngủ.

Buồn quá

Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình :

– Trông anh buồn quá ! Có chuyện gì thế ?

– Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la.

– Xin chia buồn cùng anh !

– Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la.

– Trời đất ! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này.

– Chưa hết đâu anh ạ ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la.

– Anh thật là người bất hạnh.

– Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.

Lan caysu

THẾ GIỚI QUANH TA (26)

LỄ KHAI MẠC

OLYMPIC LONDON 2012

Sau rất nhiều chờ đợi, Thế vận hội lần thứ 30 trong lịch sử cũng đã chính thức bắt đầu với lễ khai mạc hoành tráng và đầy ấn tượng kéo dài gần 4 giờ đồng hồ tại SVĐ Olympic ở thủ đô London.

Lễ khai mạc Olympic London 2012 là một thành công rực rỡ của nước Anh nhờ đạo diễn tài ba Danny Boyle (đạo diễn lừng danh nổi tiếng với bộ phim đoạt 8 giải Oscar “Triệu phú ổ chuột”) đã tái hiện lịch sử nước Anh từ năm 1896, năm khởi đầu của Olympic, đến nay. Khoảng 1 tỷ khán giả trên thế giới được mãn nhãn chứng kiến những màn trình diễn không thể ấn tượng hơn !

Đúng 21h ngày 27/7 (giờ London, rạng sáng 28/7 theo giờ Việt Nam), khoảng 60.000 khán giả tại thủ đô Anh quốc, hàng triệu người Anh và khoảng 1 tỷ khán giả truyền hình ở khắp nơi trên thế giới chào đón lễ khai mạc Olympic 2012. Bảy vận động viên trẻ đại diện cho hy vọng tương lai của Anh đã thắp sáng đài lửa Olympic tại buổi lễ khai mạc ở London. Vận động viên Olympic vĩ đại nhất nước Anh, Sir Steve Regrave, rước ngọn đuốc vào sân – chặng dừng cuối sau hành trình đi vòng đất nước. Tân vô địch giải đua xe đạp uy tín nhất thế giới Tour de France – Bradley Wiggins – kéo quả chuông lớn trên sân vận động Olympic, khai màn ngày hội lớn.

Sự kiện mở đầu bằng khung cảnh vùng nông thôn nước Anh với những ngọn đồi, con sông, thôn trang và mọi người đi dã ngoại, chơi thể thao, chăn nuôi rất sôi nổi trong hoạt cảnh vô cùng thanh bình này (H1).

Sau đó, nước Anh chuyển sang thời kỳ công nghiệp hóa. Những ống khói lớn bỗng nổi lên từ từ trên sân khấu giữa sân vận động Olympic ở phía đông London. Người nông dân lúc trước an nhàn tận hưởng cuộc sống bình dị thoáng chốc biến thành những công nhân bận rộn, hối hả của thời đại công nghiệp hóa (H2).

Rồi chiến tranh thế giới diễn ra. Sân khấu biển đổi kỳ ảo với một màu tím biếc. Màn trình diễn đầu tiên khép lại với hình ảnh 5 vòng tròn biểu tượng của Thế vận hội và cơn mưa pháo hoa bùng nổ (H3).

Lễ khai mạc còn có sự tham gia của những biểu tượng điển hình nhất cho Vương quốc Anh như Nữ hoàng Elizabeth II, điệp viên huyền thoại MI6 James Bond (Daniel Craig), Paul McCartney của ban nhạc Beatles bất hủ và ngôi sao bóng đá David Beckham,…

Màn thứ hai miêu tả cuộc sống thường ngày của người dân Anh, với những nhân vật tiểu thuyết và điện ảnh nổi tiếng như phù thủy Voldemort, Peter Pan, cô bảo mẫu Mary Popkin… (H4). Trước đó, Nữ hoàng Anh cùng diễn viên Daniel Craig bước lên trực thăng. Và Nữ hoàng Elizabeth II nhảy dù xuống sân Olympic trong một đoạn phim ghép. Đúng lúc đó, Nữ hoàng bước ra từ hàng ghế VIP trên khán đài. (H5).

“Ngài” Mr.Bean thì vừa chơi đàn piano, vừa sử dụng điện thoại di động và… xỉ mũi. Ngài chạy dọc bờ biển cùng một đoàn vận động viên điền kinh và khôn khéo vượt lên dẫn đầu, về đích.

Sau màn diễu hành truyền thống của 10.500 vận động viên từ 204 quốc gia, Nữ hoàng Anh tuyên bố chính thức khai mạc Olympic 2012 .

Đây là lần thứ hai kể từ năm 1948, London lại tổ chức Thế vận hội. Buổi lễ hoành tráng, ấn tượng khiến cả thế giới phải thán phục, ngả mũ diễn ra trong hơn một tiếng đồng hồ ngốn khoảng 40 triệu USD.

Các cuộc thi đấu tiếp tục kéo dài 17 ngày qua 26 bộ môn thể thao nữa sẽ kết thúc vào ngày 17/.8

(theo Thanh Huyền – Tổng hợp từ CNN, BBC, Telegraph)

Video Clip Lễ Khai mạc Olympic London 2012 hoành tráng

Xem Clip dài 1giờ50 phút : 

http://youtu.be/bkBvo_rFI70  http://youtu.be/iEVmdDbT-0I

Lê Hòng Nguyễn post

HÉ LỘ KHỐI

TÀI SẢN SIÊU KHỦNG

CỦA KHAISILK GROUP

Mọi người chỉ được biết đến là một doanh nhân thành đạt với hàng loạt chuỗi nhà hàng, thời trang nổi tiếng, nhắc đến ông Hoàng Khải, Chủ tịch HĐQT Khaisilk Group, nhiều người sẽ không  khỏi choáng ngợp trước những khối tài sản – bất động sản “siêu khủng” thuộc hạng đẳng cấp nhất Việt Nam mà đại gia này đang sở hữu.

Khởi đầu là Brother’s Cafe Hà Nội đi vào hoạt động năm 1994 với những món ăn mang đậm bản sắc Việt Nam. Đây cũng được xem là nhà hàng đầu tiên của ông Hoàng Khải. Đến năm 2009, nhà hàng được đổi tên là Khai’s Brothers (H1).

Năm 2000, khu nghỉ dưỡng cao cấp đầu tiên của Tập đoàn Khaisilk “Hội An Riverside Resort & Spa” được đặt tại 175 Cửa Đại, Hội An, Quảng Nam. Đây là resort đầu tiên của Hội An và gần như là resort đầu tiên ở Việt Nam, được một tạp chí rất uy tín của Mỹ bình bầu là một trong những resort tốt nhất thế giới (H2).

Năm 2002, thị trường Sài Gòn đã làm nên một Khaisilk danh tiếng của ngày hôm nay với các chi nhánh được hình thành, phát triển tại các khách sạn đẳng cấp (5 sao) trong khu vực phía Nam : Khaisilk tại khách sạn Legend (Tôn Đức Thắng, Q1), Khaisilk tại Khách sạn NewWorld (đường Phạm Hồng Thái – Q1)), nhà hàng Ngôi Nhà Nhỏ “Au Manoir De Khai” (trên đường Điện Biên Phủ – H3-4)

 “Au Manoir”, viên trang ở ngoại ô thành phố, là điểm lui tới của những tao nhân mặc khách vào dịp cuối tuần. Ngôi biệt thự cổ kiểu Pháp này có diện tích 1.000m2, người chủ đầu tư đã dành nhiều ưu ái cho mảng xanh bao bọc lấy toàn bộ khối công trình. Nó níu chân những cơn gió làm mát khu vườn vốn dậy hương hoa sứ (H5).

Năm 2003, nhà hàng Việt mang phong cách thiền của Khaisilk đã có mặt tại số 64 Lê Thánh Tôn, Quận 1, với tên “Nam Phan”.  Thực khách được thưởng thức hơn 100 món ăn Việt Nam khi đến với nhà hàng này.

Cuối năm 2009, nhà hàng Nam Phan được dời về địa chỉ 34 Võ văn Tần, Q3. Không gian mở và sự biến tấu của sắc màu khiến Nam Phan mang một cảm giác bình yên, nhẹ nhõm, sự bình yên kiểu “Zen”.

Năm 2004, Khaisilk khai sinh nhà hàng “Nam Kha” 46-48-50 Đồng Khởi, Q1, nổi tiếng với các món ăn truyền thống mang phong cách cung đình.

Không lâu sau đó, năm 2007 nhà hàng Trung Hoa Ming Dynasty tại số 23 Nguyễn Khắc Viện, Phú Mỹ Hưng (Quận 7) ra đời…. cùng với nhà hàng Ming Dynasty Đalat – số 7 Trần hưng Đạo, TP Đà Lạt.

Năm 2008, nhà hàng TaoLi & Gloria Jean’s Coffee tại Grandview- Phú Mỹ Hưng cũng xuất hiện, tiếp tục khẳng định đẳng cấp của thương hiệu Khaisilk.

Năm 2009, với tiêu chí nhà hàng đẹp nhất thế giới, “ChamCharm” được mở cửa. Nhiều khách hàng sau một lần đến tham quan và thưởng thức món ăn tại đây đã nhận xét: đây đúng là nhà hàng đẹp nhất thế giới!

Nhà hàng Agapestro: Toàn bộ nội thất nhà hàng hầu như chỉ sử dụng hai màu đen, trắng với các điểm nhấn màu sắc là hệ đèn lồng, vật dụng trên bàn ăn và cả những chai rượu. Sự kết hợp của những chi tiết hiện đại với những món nội thất cổ điển đã mang đến cho thực khách cảm giác ấm cúng và gợi nhiều cảm hứng khi thưởng thức những món ăn vào hàng tinh túy của ẩm thực Pháp.

Chiisana Hashi là nhà hàng theo phong cách Nhật Bản với những món ăn truyền thống Nhật, thuộc Tập đoàn Khaisilk.

Nhà hàng Banian Tree theo phong cách Việt Nam, thực đơn ba miền, đậm đà bản sắc dân tộc với trang trí độc đáo.

Tháng 7/2009, “Sài Gòn Paragon”– Khu trung tâm thương mại và giải trí lớn nhất, đẹp nhất Sài Gòn chính thức được khai trương. Với lối thiết kế theo phong cách cổ điển châu Âu, Saigon Paragon kiêu hãnh, quý phái và tráng lệ như một tòa lâu đài cổ.

Sài Gòn Paragon cung cấp 19.000 m2 khu thương mại, 4.000 m2 khu giải trí tiện nghi, 15.000 m2 khu văn phòng cho thuê theo phong cách châu Âu sang trọng và 3.000 m2 dành riêng cho khu vực tổ chức hội nghị. Đây được coi là thiên đường vui chơi, giải trí, thăm quan, mua sắm độc đáo của du khách.

Mới đây nhất, ông Hoàng Khải khiến dư luận lại một lần nữa phải trầm trồ khi “trình làng” tòa lâu đài Tamasago siêu sang màu trắng với số tiền lên tới 15 triệu USD. Với việc xây dựng tòa lâu đài vào đúng lúc kinh tế khủng hoảng, Chủ tịch Tập đoàn Khaisilk chia sẻ, ông muốn nghĩ tới những điều không thể vươn tới.

Và một dự án trung tâm thương mại khác – Peninsula Place hứa hẹn được Khaisilk xây dựng trong thời gian tới. Nằm trên đường Nguyễn Lương Bằng, thuộc khu trung tâm tài chính đã được quy hoạch sẵn tại khu đô thị Phú Mỹ Hưng, Peninsula Place mang dáng dấp kiến trúc châu Âu cổ, có tổng diện tích 12.000 m2. Tòa nhà sẽ cung cấp cho thị trường 2.000 m2 cửa hàng bán lẻ, 50 căn hộ văn phòng cao cấp chiếm 7.000 m2 và 4 căn biệt thự trên không nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà khoảng 3.000 m2.

MỘT LỐI SỐNG CỔ ĐIỂN

CHỐI BỎ VĂN MINH MỸ

Nhóm người Amish đầu tiên từ châu Âu đến Hoa Kỳ định cư năm 1730 gần quận Lancaster, bang Pennsylvania. Những người Tin Lành này quả là một hiện tượng lạ lùng ngay trên nước Mỹ, quốc gia được coi là một trong những nước tân tiến nhất trên thế giới. Người Amish vẫn dùng xe ngựa và nhất định không sử dụng bất cứ những trang thiết bị gì có gắn động cơ hay chạy bằng điện.

Họ không gắn điện thoại, không dùng máy vi tính. Quần áo họ mặc may bằng thứ vải thô, màu đậm, trơn, không in hoa hay mẫu mã gì cho đẹp mắt. Ngay cả khi may quần áo họ cũng không dùng khuy nút hay dây kéo vì những thứ phụ tùng này được coi là vô ích, thừa thãi. Lối sống của người Amish gợi trí tò mò và thích thú cho quảng đại quần chúng Mỹ, và hằng năm cả ngàn người kéo nhau đến quận Lancaster để tìm hiểu về người Amish.

Cộng đồng người Amish lại không thực sự được điều hành bởi chính những người trong cộng đồng. Lý do là vì người Amish không muốn tham gia vào xã hội. Họ là người sống trên đất Mỹ nhưng họ không thuộc về xã hội Mỹ. Họ trả thuế, vì luật pháp qui định họ phải làm như vậy. Nhưng họ không đi bầu hoặc cho con cái họ đến trường công lập. Họ cũng không chịu lãnh tiền hưu của chính phủ hay tham gia vào các chương trình liên bang dành cho những người cao niên để chăm sóc y tế cho họ. Họ không mua bảo hiểm, không giao dịch ngân hàng. Khi mua nhà, mua đất mở rộng lãnh thổ canh tác, họ trả bằng tiền mặt chứ không cần vay mượn của ai.

Ông Robert Allen là một tín đồ Tin Lành Mennonite làm việc tại Trung Tâm Văn Hóa Amish ở thị trấn Intercourse. Về mặt lý thuyết tôn giáo thì Tin Lành Mennonite cũng tương tự như Tin Lành Amish nhưng cởi mở hơn, họ được dùng điện và ô-tô riêng. Một số người Tin Lành Mennonite cũng tập cách sống mà họ gọi là” đơn giản”. Ông Allen nói rằng những người Amish sống lối sống đó vì họ cho rằng xã hội Mỹ hiện đại  làm cho cá nhân phân tâm, chia trí xa rời khỏi những điều “thực sự quan trọng”.

Những người trong nhóm Tin Lành Amish không hề cho công nghệ tự nó, là điều xấu xa. Tuy nhiên theo họ, công nghệ không giúp người ta sống đúng với cuộc sống của một tín đồ Tin Lành chân chính. Lấy ví dụ, họ không sử dụng điện, điện thoại, xe hơi, và các loại máy móc… và một trong những lý do  mà họ đưa ra ngay từ đầu, như ánh sáng đèn điện làm cho mọi người trong gia đình tản mạn ra nhiều phòng khác nhau, hơn là quây quần lại với nhau ở trong một phòng. Đã vậy khi có điện thì người ta thường có khuynh hướng mua radio, truyền hình, xem video, vào mạng internet và những thứ khác nữa… Đây là những phương tiện có thể đem những thứ mà bạn không muốn vào tận trong nhà bạn.

Về cách ăn mặc, người Amish hết sức giản dị. Biểu tượng cho niềm tin tôn giáo, lối trang phục của người Amish khuyến khích đức khiêm tốn, chỉ một màu trơn, thường là màu tối không kiểu cọ sặc sỡ. Đàn ông không thắt cà vạt, trước khi lập gia đình họ cạo râu nhưng sau khi cưới vợ họ để râu dài. Phụ nữ vận áo tay dài, váy dài, không cắt tóc. Tóc họ để dài thắt bím hoặc búi tó.

Khoảng trên 200 ngàn người Amish sinh sống tại Hoa Kỳ. Từ thế kỷ thứ 16 tại Châu Âu, phong trào có tên là Anabaptist, trong số này có người Amish Đức và Thụy sĩ, qua nhiều thập niên họ bị ngược đãi vì lý do tôn giáo khiến họ phải bỏ xứ di cư đến bang Pennsylvania của Hoa Kỳ. Vùng đất này lúc đó còn là thuộc địa của Anh và quyền tự do tín ngưỡng được bảo đảm. Khi mới đến, những người Amish đều là các nông gia, giống như hầu hết mọi người vào thời ấy. Cho dù nước Mỹ đã công nghiệp hóa hơn vào thế kỷ thứ 19 và 20 những người Amish vẫn tiếp tục sinh sống bằng nghề cày cấy, trồng trọt. Trong kinh thánh có không biết bao nhiêu sự tích nói về công việc đồng áng, thế nên người Amish tin rằng đó là cuộc sống mà thượng đế muốn họ sống.

Người Amish chỉ kết hôn với người Amish mà thôi. Không có chuyện kết hôn với người thuộc thành phần khác. Họ không được phép ly dị và các trường hợp ly thân rất hiếm khi xảy ra. Các biện pháp tránh thai đối với người Amish là vô đạo đức nên số thành viên trong gia đình rất đông, 7 đến 10 con là chuyện rất thường. Cha mẹ, con cái cùng chung sức lo chuyện nhà cửa và kiếm sống, theo vai trò nam nữ. Trong một gia đình người Amish, đàn ông con trai thường làm việc đồng áng còn đàn bà con gái thì nấu nướng, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa cùng những chuyện tề gia nội trợ khác, người cha được coi là trưởng gia đình.

Trẻ em đi học trong những trường riêng của cộng đồng và thường đến lớp 8 rồi thôi, để học cách sống và sinh hoạt trong gia đình, hiếm có trường hợp nào học lên cấp 3 hoặc đại học. Thanh niên Amish, lúc đến tuổi trưởng thành, có Lễ Trưởng Thành (17 tuổi), họ được ra ngoài cộng đồng sống tự do 2 năm, nhưng hết khoảng thời gian này họ phải tự quyết định sống ở thế giới bên ngoài hay trở về cộng đồng. Thực tế là 99,9% thanh niên đều quay về sau thời gian phiêu bạt vì họ không muốn bị người thân, bạn bè ghẻ lạnh và sống tách rời khỏi cộng đồng suốt quãng đời còn lại...

Họ có một cộng đồng lớn, thường làm việc chung với nhau, họ trồng trọt, có những sạp bán hàng nơi khách có thể đến mua rau quả, họ nuôi gà lấy trứng bán, một số có trại nuôi bò sữa để lấy sữa và làm những phó sản của sữa. Một số thì làm nghề đóng đồ đạc hay làm nghề xây cất hoặc sửa chữa nhà cửa. Họ cày cấy bằng ngựa. Ngựa của họ to khỏe và rất đẹp. Ngoài những rau quả, họ còn nướng các loại bánh đem bán nữa. Họ có một loại bánh nướng đặc biệt gọi là Shoofly. Họ còn may bằng tay, rất nhiều những tấm phủ giường (quilt) thật đẹp. Và đấy là những cách kiếm sống của họ.

Chủ nghĩa hiếu hòa là yếu tố chính trong lý thuyết tôn giáo của họ, cho nên trong thời kỳ thế chiến thứ hai, người Amish bị khinh bỉ vì họ từ chối không tham gia chiến tranh. Ngay cả đến những năm của thập niên 1980, chủ nghĩa hiếu hòa và lối sống chống lại các phương tiện hiện đại của họ vẫn còn bị nhiều người coi là không thể chấp nhận được. Nhưng từ 20 năm trở lại đây, công nghệ đã khiến cho đời sống tại Hoa Kỳ trở nên quá phức tạp và hối hả đến chóng mặt, khiến nhiều người lại thấy lối sống đơn giản của người Amish trở nên hấp dẫn.

NHẤT BỘ NHẤT BÁI

Chào mừng thầy Thích Tâm Mẫn một bước một lạy đến Hà Nội

http://www.youtube.com/watch?v=e88_OlQBJtM&feature=player_embedded

Người bộ hành xuyên Việt “nhất bộ nhất bái”

Trên tuyến quốc lộ 1A đoạn qua miền Trung, tôi đã thường xuyên gặp hình ảnh một người tu hành đang kính cẩn thực hiện nghi lễ đặc biệt : Đi một bước, lạy một lần. Một lần tôi đã dừng xe để trò chuyện và được nghe những thông tin chưa từng biết về cuộc hành trình “nhất bộ nhất bái” gây xôn xao dư luận này

Người bộ hành kỳ lạ

Người bộ hành đặc biệt nhỏ bé, chân trần, khuôn mặt hiền và ánh mắt nghiêm nghị. Ông gần như hoàn toàn tập trung vào việc hành lễ. Lần đầu tiên tôi gặp đoàn người kỳ lạ này trên mặt đường nhựa rát bỏng qua thành phố Đông Hà (tỉnh Quảng Trị) giữa cái nắng chang chang và khói bụi nghìn nghịt. Nắng cháy sạm da, mồ hôi ròng ròng chảy nhưng gương mặt người tu hành thật bình thản và những động tác quỳ lạy khoan thai dường như không vướng bận ngoại cảnh khắc nghiệt.

Lần khác tôi lại gặp đoàn hành lễ trong một buổi chiều muộn mưa táp rát mặt tại huyện Lệ Thủy (Quảng Bình). Bất chấp mưa xiên và cái lạnh thấu da thấu thịt, đoàn người vẫn trang nghiêm di chuyển với câu niệm “Nam mô A di đà Phật” đầy thành kính.

Ngoài nhà sư đi một bước, lạy một lần, đoàn người đi cùng thường kéo dài đến cả cây số, tiền hô hậu ủng, luôn luôn có những người đi cùng trong đoàn làm công tác dẹp đường, đảm bảo các phương tiện lưu thông và giữ an toàn cho người hành lễ. Mỗi bước chân của người bộ hành đặc biệt này trên các vùng đất khác nhau đều thu hút rất đông người quan tâm và làm nhiều người đi đường hiếu kỳ phải dừng lại.

Theo lời của nhiều người dân, mỗi việc làm trên đường hành lễ đều không phải tầm thường mà có ý nghĩa linh thiêng. Nhiều người đã tự nguyện quét hàng km đường quốc lộ trước khi bước chân nhà sư đi qua để cầu mong hưởng lộc, cuộc sống nhiều may mắn. Đông đảo người thành tâm đã tự túc chuẩn bị cả phương tiện và lương thực để nhập vào đoàn bộ hành đi theo người hành lễ. Người ta gọi đó là những người “trợ duyên” trong hành trình xuyên Việt mang sức mạnh tâm linh huyền bí. Người “trợ duyên” sẽ được độ trì, người đau ốm sẽ có sức khỏe, người mang tội sẽ được ân xá, người u muội kém trí tuệ sẽ dần được khai tâm khai trí.

Câu chuyện về cuộc hành trình phi thường trên quốc lộ 1A của người đàn ông mặc áo tu hành đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, đến tận những vùng quê xa xôi. Không ít người đang dở việc đã bỏ công bỏ buổi, bỏ cuốc bỏ cày chạy ra đường quốc lộ để xem nhà sư vừa đi vừa lạy. Từ cách đó khoảng vài cây số, người ta đã thấy rải rác hình ảnh những phật tử cầm chổi quét đường quốc lộ. Họ quét miệt mài, cẩn thận nhặt từng viên sỏi, từng mẩu thuốc lá để dọn đường. Và đoàn hành lễ đi qua sẽ để lại một vệt đường sạch bóng không một mẩu rác rưởi.

Lộ trình huyền bí

Người bộ hành đặc biệt trên chính là Đại Đức Thích Tâm Mẫn, tên tục Lê Minh (SN 1977), là người con của quê hương đất Quảng, nơi có dòng sông Thu đã đi vào huyền thoại, nơi nếp nhà nhỏ có cha mẹ già vẫn tần tảo sớm hôm bên cây lúa củ khoai. Sau khi hoàn thành nghĩa vụ quân sự, ngày 26/6/2004, người thanh niên xã Duy An, huyện Duy Xuyên (Quảng Nam) bỗng phát nguyện xuất gia học đạo và quy y tại chùa Hoằng Pháp khi vừa 27 tuổi.

Ông phát nguyện “nhất bộ nhất bái” (đi một bước, lạy một lạy), hành lễ từ chùa Hoằng Pháp, thuộc Hóc Môn (Sài Gòn) vào sáng mồng 2 Tết Kỷ Sửu, tức ngày 27/1/2009 với bốn câu kệ: “Sám hối tội lỗi – Cầu nguyện hòa bình – Chí đạt quả Phật – Hóa độ chúng sanh”. Hành trình xuyên Việt dài trên 1.800 km dọc theo quốc lộ 1A, mỗi ngày đi được khoảng 2 km, dự kiến sau 4 năm sẽ đến chùa Yên Tử (Quảng Ninh) vào năm 2012.

Đó là một hành trình thiền định hạnh khó hành. Với việc đi một bước, lạy một lạy, gieo năm vóc sát đất, nhà sư đã dành toàn tâm trí thực hiện một cuộc hành trình sám hối tội lỗi và cầu nguyện hòa bình.

Để đảm bảo an toàn trên đoạn đường bộ hành xuyên Việt đầy nguy hiểm, những người “trợ duyên” đã chế ra nhiều hình thức độc đáo. Xe đạp, xe máy được chế thêm đèn chiếu sáng, bình ắc qui tích điện để soi đường khi đi vào đêm tối.

Người lưu thông trên tuyến quốc lộ 1A không ít lần phải thốt lên ngạc nhiên với đoàn người dài dằng dặc phát sáng bằng đủ mọi loại phương tiện, từ đèn pin, điện thoại đến các loại bóng tự chế đeo lủng lẳng trên xe.

Ngoài ra, những người làm công tác dẹp đường giữ an ninh trật tự còn trang bị đầy đủ từ loa phóng thanh đeo trên cổ, gậy phân luồng giao thông dắt hông, lúc cao điểm cũng sẵn sàng tận dụng cả cành cây, ống nhựa để chỉ đạo xe cộ qua lại.

Không ít lần những người “trợ duyên” này đã gây khó chịu cho người đi đường vì lời nói cộc lốc và cách đưa gậy chỉ trỏ. Chưa kể, hành tung bí mật của nhà sư sau mỗi buổi nhất bộ nhất bái cũng làm nhiều người ngạc nhiên. Đến giữa tháng 11/2011, nhà sư Đại đức Thích Tâm Mẫn đã đi qua đất Hà Tĩnh, bắt đầu đặt chân đến xứ Nghệ, đánh dấu 3/4 chặng đường dài 2 năm 10 tháng tính từ ngày khởi hành.

Nhà sư dường như hoàn toàn yên lặng, né tránh tiếp xúc đại chúng, kể cả giới Phật tử thân tín.

Sau khi hết hành lễ trên đường, thị giả đi cùng nhà sư lật đật phóng xe chở nhà sư đi nhanh khỏi tầm mắt tò mò của đại chúng. Thông tin về chỗ nghỉ dưỡng của nhà sư sau mỗi buổi hành lễ được giữ bí mật hoàn toàn và việc tiếp xúc với thầy dường như là không thể.

Hỏi chuyện một trong những Phật tử thân tín nhiều năm có mặt trong đoàn “trợ duyên”, người này cho biết : Trước đây nhà sư hành lễ xong thường nghỉ tùy duyên, tức là có thể nghỉ ngay trên đường và tiếp xúc với tất cả mọi người. Nhưng việc hành lễ vất vả giữa đường quốc lộ bụi ngập trời, mưa nắng, gió rét đã làm ảnh hưởng đến sức khỏe. Bước đường nhất bộ nhất bái có ngày đã bị gián đoạn bởi nhà sư bị ốm nặng. Chưa kể, có quá nhiều lời đồn thổi không đúng.

Người này cho biết, Đại đức Thích Tâm Mẫn trước đây không phải làm bác sỹ, ông chưa từng mổ chết người, cũng không tự thiêu hay hiến nội tạng khi đến Yên Tử như lời đồn thổi. Vị này cũng khẳng định không có chuyện nhà sư phát hiện linh hồn người chết trên đường thông qua việc đôi tai ửng đỏ hay lót quạt để cầu siêu thoát. Việc lót quạt hoàn toàn vì lý do vệ sinh, đoạn đường nào quá bụi bẩn, nhiều đá nhám sẽ phải lót quạt, đoạn nào sạch thì không cần. Còn đôi tai thầy nhiều khi đổi sắc ửng đỏ do việc quỳ lạy liên tục trong thời tiết khắc nghiệt.

Tuy nhiên, người “trợ duyên” cởi mở này lại cũng nhất quyết không tiết lộ thêm điều gì về hành trình xuyên Việt và một mực đề nghị giữ bí mật cuộc trao đổi vì nếu có người biết, sẽ bị đuổi khỏi đoàn người. Có lẽ, đối với đông đảo người đang quan tâm, không ít người chưa thể hết tò mò về bức màn huyền bí xung quanh nhất bộ nhất bái.

Và cũng chưa hết những tranh cãi, những ý kiến trái chiều về hành trình khác thường này. Nhưng trong cuộc sống đầy màu sắc này thì quả thật “nhất bộ nhất bái” xuyên Việt vẫn là một hành động phi thường, độc nhất vô nhị. Tuy nhiên con đường huyết mạch của đất nước quốc lộ 1A, phương tiện tham gia giao thông khá dày đặc, mà nhà sư với “kiểu đi” như vậy rất dễ gây tai nạn cho bản thân và cho những người khác. Và tất nhiên sẽ không trách khỏi có những lúc ùn tắc giao thông…

Tôi chợt nghĩ giá mà nhà sư có phương án khác hợp lý hơn, thì có lẽ trọn vẹn đôi đường, vẫn thực hiện được ý tưởng, mà vẫn đảm bảo được an toàn giao thông, đảm bảo an ninh trật tự…

Rạng sáng ngày 24/7/2012, đã có hàng nghìn Phật tử Hà Nội đi dưới mưa, niệm Phật và đảnh lễ Đại đức Thích Tâm Mẫn “nhất bộ nhất bái” trên quãng đường cao tốc Pháp Vân đi về QL5. Trước đó, đông đảo Phật tử Hà Nội đã tập trung ở trên các tuyến phố như Thiền Quang, Yết Kiêu để chuẩn bị ra cầu Pháp Vân đón Thầy Tâm Mẫn. Ai cũng mặc quần áo trang nghiêm, trên tay cầm những bông hoa sen trắng, một lòng tín kính với đạo Phật, với Đại đức Tâm Mẫn.

Như vậy, sau hơn ba năm Đại đức Thích Tâm Mẫn “nhất bộ nhất bái” từ chùa Hoằng Pháp cho tới nay Đại đức đã có mặt tai Hà Nội và tiếp tục hành trình về với miền non thiêng Yên Tử (Quảng Ninh), theo đường QL5. (theo Tuyết Lan – Loan Nguyễn)

Yên Huỳnh (tổng hợp)

Bản tin số 211 – Ngày 29/7/12

TRẠNG TRÌNH

TIÊN TRI CUỘC CHIẾN

BIỂN ĐÔNG 

Theo dẫn giải thì đoạn sấm ký này là lời tiên tri về cuộc chiến tranh chấp trên Biển Đông, cuộc chiến sẽ khởi đầu vào năm Canh Dần – Tân Mão và cuối cùng Việt Nam sẽ đại thắng nhờ có Thiên tử xuất hiện !

Cách đây hơn 500 năm Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm đã nói đến trận đánh ở biển Đông. Sau đây là nguyên văn đoạn viết. Nếu không tin, xin tìm cuốn “Trạng Trình NBK” xuất bản 1992 NXB Văn hóa :

1/- Phú quý Hồng trần mộng, bần cùng bạch phát sinh; Hoa thôn đa khuyển phệ (Hoa thôn : làng người Hoa, đa khuyển phệ : có nhiều tiếng chó sủa;);

2/-Mục giã dục nhân canh(những người trông thấy giục người ra canh giữ);

3/- Bắc hữu kim thành tráng, Nam hữu Ngọc bích thành (miền bắc có thành vàng (hoàng-kim) hoành tráng, miền nam có thành Ngọc bích);

4/- Phân phân Tùng bách khởi, nhiễu nhiễu xuất đông chinh(phân phân tùng bách khởi : giữa hai năm tùng bách (Canh dần – Tân mão) sẽ khởi binh, nhiễu nhiễu xuất đông chinh : trùng trùng, điệp điệp xuất quân ra biển đông chinh chiến…);

5/- Bảo giang thiên tử xuất, bất chiến tự nhiên thành(vùng Bảo giang sẽ xuất hiện Thiên tử, không cần phải chinh chiến, mà thành công)…

6/- Rồi ra mới biết thánh minh, mừng đời được lúc hiển vinh reo hò….

Nếu cụ Trạng Trình đúng thì thật may mắn cho xã tắc !

Nhân đây xin góp thêm một vài kiến giải :

Về câu 1:Phú quý hồng trần mộng”có thể hiểu : Do Biển Đông có nhiều dầu, Trung Quốc lại đangbần cùng bạch phát sinh”,nghĩa là đang thiếu nhiên liệu trầm trọng do kinh tế phát triển nóng nên phải mơ độc chiếm Biển Đông; Còn câu :“Hoa thôn đa khuyển phệ”thì quá rõ. Hiện có rất nhiều tướng lĩnh Trung Quốc thuộc phái “khuyển phệ“ đang chủ trương phát động đánh Việt Nam để độc chiếm Biển Đông; trong đó ý kiến của Lý Hồng Mai trên Hoàn cầu gần đây là một trong những “khuyển phệ” tiêu biểu…Lời tiên tri của cụ Trạng Trình là chính xác

Về câu thứ 2 :Mục giã dục nhân canh” : những người trông thấy giục người ra canh giữ; câu này ứng với những bài thúc giục chính phủ không được hèn hạ tìm cách thỏa hiệp, mà phải có biện pháp cứng rắn bảo vệ chủ quyền quốc gia, lãnh hải, lãnh thổ…

Về câu thứ 3 : “Bắc hữu kim thành tráng, Nam hữu Ngọc bích thành” : miền bắc có thành vàng (hoàng-kim) hoành tráng, miền nam có thành Ngọc bích… Có thể cụ Trạng Trình đã tiên đoán miền bắc sẽ có máy bay SU 34 hoặc máy bay HU 1A do Mỹ trang bị để trông giữ biển; miền nam có Tàu ngầm Kilo của Nga, hay Hạm đội của Mỹ giúp canh chừng…

Về câu thứ 4 : “Phân phân Tùng bách khởi, nhiễu nhiễu xuất đông chinh” : phân phân tùng bách khởi : giữa hai năm tùng bách (Canh Dần-Tân Mão) sẽ khởi binh, nhiễu nhiễu xuất đông chinh : trùng trùng, điệp điệp xuất quân ra biển đông chinh chiến…);
Câu này đang chờ xem có ứng nghiệm : sẽ khởi binh, nhiễu nhiễu xuất đông chinh; trùng trùng, điệp điệp xuất quân ra biển đông chinh chiến trong năm Canh Dần, Tân Mão ( 2010-2011) ?

Về câu thứ 5 :“Bảo giang thiên tử xuất, bất chiến tự nhiên thành” : vùng Bảo giang sẽ xuất hiện Thiên tử, không cần phải chinh chiến, mà thành công)… Có thể tiên đoán : Thiên tử ở đây sẽ là Mỹ sẽ xuất hiện đóng vai trò trọng tài để phân chia Biển Đông không để Trung Quốc bắt nạt Việt Nam.

Ghi chú : 2 năm Canh Dần và Tân Mão thuộc hành Mộc (Tùng Bách Mộc) nên khi nói năm Tùng Bách thì hiểu là Canh Dần (1950, 2019) và Tân Mão (1951, 2011). Có thể đã ứng vào chiến tranh Triều Tiên năm 1950 chăng ? Không chắc, vì Liên Quân Mỹ – Nam Hàn chết rất nhiều, không thể nói “bất chiến mà tự nhiên thành” được, may ra ứng với tình hình VN hiện nay thì mừng lắm.

Yên Huỳnh (chuyển tiếp)

THỊ TRẤN

KHÔNG BÁN QUẦN ÁO

Thị trấn nhỏ Cap d’Agde nằm ở phía Nam nước Pháp là nơi hội tụ rất đông tín đồ khỏa thân. Nó còn được biết đến với một tên khác là “Trị trấn nude” hay “khu vực trái cấm”. Đặt chân tới đây, bạn sẽ có dịp chứng kiến cảnh tượng rất sốc : từ trẻ nhỏ tới thanh niên và người già đều khỏa thân tự nhiên đi lại khắp nơi – kể cả trong nhà hàng, nơi siêu thị. Trần truồng khi sinh hoạt hằng ngày là một việc bình thường ở thị trấn này. Trong thị trấn có một bờ biển dài 2000 mét, tập trung 2000 căn nhà và một số khu nghĩ dưỡng nhỏ.

Vào mùa du lịch, số lượng du khách tới đây có thể lên tới 4000 người.

Để thể hiện phong cách sống theo chủ nghĩa tự do nên những năm gần đây tại Pháp thường xuyên xuất hiện những khu vực dành cho người yêu thích khỏa thân. Ở khu vực LaJenny – giáp với Đại Tây Dương cũng đang thịnh hành mô hình giải trí và nghỉ ngơi trong trạng thái khỏa thân.

Tại đây, người có nhu cầu có thể thuê phòng theo tháng với giá từ $2000 đến 2500 USD. Ngoài việc được sở hữu không gian thư giãn, bạn có thể được tận hưởng nhiều dịch vụ tuyệt vời. Điều đặc biệt phải nhắc đến là những phục vụ viên cũng xuất hiện trong trạng thái Adam và Eva giống hệt bạn. (Nguồn VY)

Yên Huỳnh post

QUYẾT ĐI TRÊN

THAN HỒNG NÓNG ĐỎ

Khoảng 6.000 người đã đi chân trần trên một lớp than đá nóng đỏ trong sự kiện “đi trên lửa” do Tony Robbins chủ trì ở San Jose, California, Mỹ hồi tuần trước nhưng chỉ có 21 người phải chữa trị các vết bỏng sau đó.

Hãy cùng trang Live Science khám phá bí quyết giúp đa phần những người mạo hiểm này không bị tổn thương gì.

Các chuyên gia cho hay, than đá không phải là vật dẫn nhiệt quá tốt. Nói một cách khác, mặc dù than đá có thể trở nên rất nóng (thường từ 538 – 1093 độ C), nó không thể truyền sức nóng tới các vật liệu khác một cách hiệu quả. Khi da thịt tiếp xúc với vật liệu nóng là chất dẫn nhiệt tốt, ví dụ như kim loại, hậu quả thường là vết bỏng vì kim loại đốt nóng da thịt rất nhanh. Dẫu vậy, than đá và đặc biệt là lớp tro bao bọc một viên than đá nóng đỏ không truyền nhiệt tốt. Do đó, khi da thịt tiếp xúc với nó, da thịt sẽ làm mát dần lớp bề mặt bên ngoài của than đá nhanh hơn tốc độ của sức nóng dịch chuyển từ dưới bề mặt than đá lên thiêu đốt da thịt, ít nhất ở giai đoạn ban đầu.

Tuy nhiên, vẫn có nhiều hiểm nguy song hành với việc “đi chân trần trên lửa”: Nếu bạn đứng trên một viên than đá nóng đỏ quá lâu, thay vì di chuyển thật nhanh hoặc nếu xuất hiện một lượng dù rất nhỏ của bất kỳ vật liệu nào như kim loại, gỗ hoặc nhựa cây (những vật liệu truyền dẫn nhiệt tốt hơn than đá) lẫn trong lớp than đá nóng đỏ thì bạn có thể bị bỏng. Điều không may tương tự cũng sẽ xảy ra nếu một mảnh than đá nóng dính vào bàn chân bạn trong khi diễn trò mạo hiểm.

Trong sự kiện “đi trên lửa” của Robbins ở San Jose, việc 6.000 người cùng đi chân trần trên hàng chục lớp than đá nung đỏ dài tới 3 mét dường như là thách thức đối với những kẻ ưa mạo hiểm vì nó khiến họ nhiều khả năng bị dồn túm tụm trên lớp than nóng, gia tăng nguy cơ khiến họ bị bỏng.

Các nghi lễ hoặc sự kiện đi trên lửa được phát triển một cách độc lập, song song nhau ở Hy Lạp, Fiji, Ấn Độ và những khu vực khác trên thế giới. Thường thì việc đi trên lửa đóng vai trò như một trải nghiệm chuyển biến về mặt tinh thần hoặc như một nghi lễ thu nạp vào một giáo phái nào đó. (theo Tuấn Anh)

Lan caysu post

BỨC THƯ TÌNH

Tôi nhặt được một chiếc ví ở hè phố. Khi tôi mở ví với hy vọng tìm được manh mối nào đó về người làm rơi thì chỉ thấy 3 đôla và một bức thư nhàu nát. Phong bì đựng thư đã rách và thứ duy nhất còn đọc được là địa chỉ người gửi. Lá thư được viết năm 1944, tức là đã 60 năm về trước.

Bức thư được viết bằng nét chữ con gái, bắt đầu bằng : “Anh Michael thân yêu”. Đọc thư tôi biết cô gái rất đau khổ vì mẹ cô không cho cô gặp Michael nữa, nhưng cô vẫn rất yêu anh. Cô gái ký tên là Hannah.

Tôi gọi tổng đài thử tìm số điện thoại của địa chỉ trên bì thư. Cô tổng đài bảo tôi đọc địa chỉ, rồi nói :

– Có một số điện thoại ở địa chỉ đó, tôi sẽ gọi giúp anh xem họ có muốn liên lạc với anh không.

Tôi hồi hộp chờ cô nối máy. Một người phụ nữ trả lời máy. Tôi hỏi bà có biết ai tên Hannah không.

– Ôi – người phụ nữ ngạc nhiên – Chúng tôi mua lại ngôi nhà này của một gia đình, họ có con gái tên là Hannah… Nhưng đã 30 năm rồi…

– Chị có biết họ chuyển đi đâu không ? – Tôi vội hỏi.

– Tôi chỉ nhớ là sau đó vài năm, cô Hannah phải đưa mẹ vào viện dưỡng lão…
Và người phụ nữ cho tôi tên viện dưỡng lão. Khi tôi gọi điện, một cô y tá nói rằng bà cụ đã mất, nhưng cô lại cho tôi số điện thoại của con gái bà cụ – Hannah. Một lần nữa, tôi gọi điện. Nghe điện là một phụ nữ, cô ấy nói rằng bà Hannah đã vào viện dưỡng lão rồi.
“Thật ngớ ngẩn” – Tôi nghĩ – “Tại sao mình lại phải mất thời gian tìm chủ nhân cho một cái ví chỉ có 3 đôla và lá thư viết cách đây 60 năm cơ chứ ?” Nhưng cuối cùng tôi vẫn gọi điện đến viện dưỡng lão, và đàn ông nghe điện nói : “Đúng là ở đây có một bà cụ tên Hannah”.

Lúc đó là 7h tối. Tôi hỏi liệu tôi có thể đến gặp bà cụ được không.

– Cũng được. Có lẽ bà cụ đang ngồi ở phòng xem TV .

Tôi lập tức lái xe đến viện dưỡng lão và bắt đầu thấy tò mò. Một y sỹ dẫn tôi lên tầng 3 gặp bà Hannah. Đó là một bà cụ tóc bạc trắng và nụ cười hiền hậu.

Tôi kể cho bà cụ nghe về chiếc ví và đưa bức thư ra. Ngay khi nhìn thấy bức thư, bà lặng đi, rồi thở dài :

– Con trai, lá thư này là lần cuối cùng tôi liên hệ với Michael.

Bà cụ cắn môi, đôi mắt đỏ lên :

– Chúng tôi đã rất yêu thương nhau. Nhưng lúc đó tôi còn quá trẻ và mẹ tôi cấm tuyệt đối. Michael Goldstein là một người tuyệt vời. Tôi vẫn thường nhớ tới ông ấy. Tôi đã không kết hôn. Vì không ai làm cho tôi quên được Michael…

Tôi tạm biệt bà Hannah. Khi tôi ra đến cổng, người bảo vệ hỏi :

– Đó có đúng là bà cụ mà cậu cần tìm không ?

– Đúng, bây giờ tôi biết được cả họ tên của chủ nhân chiếc ví rồi ! Tôi vừa nói vừa lấy cái ví cho người bảo vệ xem. Vừa nhìn thấy nó, người bảo vệ thốt lên :

– Ôi, ví của ông Goldstein ! Chỉ mỗi ông ấy còn dùng cái ví cổ lỗ sĩ này thôi ! Mà lúc nào cũng làm rơi ! Tôi đã nhặt được hộ ông ấy đến 3 lần rồi đấy !

– Ông Goldstein là ai ? – Tôi hỏi, tay bắt đầu run lên vì hồi hộp.

– Một ông cụ sống trên tầng 8. Tôi cam đoan ông ấy lại làm rơi ví khi đi dạo.

Tôi nhanh chóng quay lại và nhờ cô y tá đưa lên tầng 8. Trong phòng đọc sách ở tầng 8, một ông cụ đang đọc sách. Cô y tá lại gần và hỏi có phải ông lại làm rơi ví không. Ông cụ sờ vào túi và thốt lên :

– Ôi, lại rơi mất thật rồi !

Tôi đưa cái ví cho ông Goldstein. Ông cụ thở phào :

– Đúng nó rồi ! Tôi phải trả ơn cậu mới được !

– Không cần đâu ạ ! Nhưng cháu xin lỗi là đã đọc bức thư trong đó… Cháu chỉ định tìm xem ai rơi ví thôi.

Nụ cười của ông lập tức biến mất :

– Cậu đọc thư của tôi ?

– Nhưng nhờ thế mà cháu tìm được bà Hannah – Tôi vội “lấy công chuộc tội”.

Ông cụ mở to mắt :

– Hannah ? Cậu gặp bà ở đâu ? – Ông Goldstein nắm tay tôi – Tôi rất muốn gặp bà ấy. Kể từ khi không được gặp bà ấy nữa, cuộc sống của tôi như đã kết thúc vậy. Tôi thậm chí đã không kết hôn…

Tôi đưa ông Goldstein xuống tầng 3 – nơi bà Hannah ở. Phòng xem TV chỉ còn một cái đèn nhỏ. Bà Hannah đang ngồi một mình.

– Bà Hannah – Cô y tá nhẹ nhàng – Bà có biết ông ấy không ?

Bà Hannah chỉnh lại kính, nhìn ông trong vài giây, im lặng.

– Hannah, – Ông Michael thì thầm – Michael đây mà !

Cả hai người như lặng đi. Và họ nắm tay nhau.

3 tuần sau, tôi nhận được thiệp mời dự đám cưới của ông Michael và bà Hannah. Đó là một lễ cưới rất đẹp. Viện dưỡng lão dành cho họ một căn phòng riêng. Và nếu bạn muốn thấy một cô dâu 75 tuổi, một chú rể 79 tuổi mà vẫn yêu thương và chăm sóc nhau như “teenagers”, thì bạn rất nên gặp họ .

Mỹ Nhàn post (theo Arnold Fine – Thục Hân dịch)

KỲ BÍ XÁC CHẾT

‘SỐNG’ TRONG NHÀ

44 NĂM

Qua đời cách nay 44 năm, thi thể một thanh niên 17 tuổi không hề được tẩm ướp bằng bất cứ một loại hóa chất nào, nhưng xác vẫn nguyên vẹn và không có hiện tượng phân hủy. Hiện nay thi thể này đang cùng người ‘sống’… chung một mái nhà.

Cậu học trò và căn bệnh hiểm nghèo

Đi ven tỉnh lộ 954 theo hướng chợ Vàm về thị xã Tân Châu, chúng tôi đến ấp Phú Lộc, xã Phú Thạnh (H. Phú Tân, Thị xã Tân Châu – An Giang). Ghé một quán nước ven đường, hỏi thăm về hiện tượng kỳ lạ này. Sau một ngụm trà, ông chủ quán cho biết, chuyện cũng đã lâu lắm rồi nhưng may mắn là ông đã sống và chứng kiến toàn bộ sự việc nên nhắc đến là ông có thể kể được vanh vách…

Năm ấy là năm Mậu Thân 1968. Gia đình ông Đinh Đại Bửu – chủ nhân của ngôi nhà cổ 3 gian như đứng ngồi không yên. Nhiều tháng qua, đứa con trai của ông, anh Đinh Công Hạo, một học sinh xuất sắc nhất trong vùng vừa tròn 17 tuổi bất ngờ bệnh trở nặng. Anh Hạo bệnh trước đó 7 năm. Bắt đầu bệnh, anh biếng ăn và ngủ càng ngày càng ít. Từ một đứa trẻ khỏe mạnh, anh Hạo ốm dần và sau nhiều năm anh có hiện tượng kiệt sức.

Trong 7 năm mang chứng bệnh khó hiểu đó, gia đình ông Bửu vốn là một phú nông trong vùng đã hết lòng chạy chữa. Từ đông y rồi đến tây y, không thầy thuốc nào tìm ra được căn bệnh.

Trong khi đó, thể trạng anh Hạo cứ xấu dần đi. Hầu như y học đã bó tay, ông Bửu đành phải tin vào tâm linh huyền bí. Ông đã lên núi Sam (Châu Đốc) cầu nguyện trời phật cho con ông chóng khỏi. Nhưng cho dù gia đình đã hết sức ngày 19 tháng chạp năm Mậu Thân, anh Hạo đã trút hơi thở cuối cùng.

Câu chuyện của ông chủ quán và chúng tôi bị ngắt quãng bởi một vài người khách bước vào. Ông đứng lên tiếp và phục vụ. Xong việc, ông quay lại ngồi với chúng tôi…

“Lâu lắm ở vùng này không ai nhắc đến chuyện ấy nữa. Hôm nay gặp anh, tôi xin kể lại để lỡ mai kia mốt không còn ai để nhắc nữa. Anh biết không, tôi lớn hơn anh Hạo vài tuổi nên tôi rất rành về anh ấy.

Anh là người có tư chất thông minh. Trong suốt những năm học tiểu học, ngoài chương trình học ở trường, ông Bửu còn dạy thêm cho anh cách làm thơ lục bát, song thất lục bát và đường luật.

Ông cũng truyền vào anh nguồn cảm hứng bất tận của thi ca. Kết quả, những sáng tác tuy còn mang đậm tính trẻ thơ nhưng qua những bài thơ tặng bạn tặng thầy, ai cũng phải thừa nhận đó là những bài thơ rất có hồn.

Sau những cố gắng không mệt mỏi của ông Bửu nhằm đem lại sự sống cho anh thất bại, anh Hạo mất. Gia đình tiếc thương lắm. Chọn một vị trí tốt nhất trong khu đất của gia đình để chôn anh”.

Chiếc quan tài ở chung với người sống

Anh Hạo mất được 4 ngày – ông chủ quán nói tiếp – gia đình còn đang trĩu nặng tiếc thương thì một ông lang già tìm đến. Không rõ ông lang này là người ở địa phương nào nhưng nhìn qua cốt cách của ông ẩn hiện một con người thoát tục.

Ông lang mặc bộ bà ba trắng đã ngã màu. Trên vai một tay nải ló ra bên trong vài quyển sách cũ kỹ. Cặp kính lão trên đôi mắt ông lúc nào cũng trễ xuống… Ông lang và ông Bửu đàm đạo với nhau suốt buổi sáng. Ông hỏi cặn kẽ từ chi tiết nhỏ về căn bệnh của anh Hạo.

Và rồi ông lang quả quyết : “Tiếc thật hôm nay là ngày thứ 4, nếu tôi đến vào hôm qua thì có cơ may cứu sống. Tuy không còn sự sống nhưng xác anh Hạo vẫn chưa chết…”. Câu nói khó hiểu của ông lang già làm nhiều người trong tộc họ Đinh thắc mắc. Ông còn khẳng định nếu không tin cứ quật mộ lên sẽ biết.

Ở vùng quê, mồ mả rất quan trọng trong khi vừa mở cửa mả bây giờ đào mộ lên ai có thể làm được chuyện đó ? Vậy mà ông Bửu vẫn đào lên vì quá thương cậu con trai, vừa muốn xác minh lời nói của ông lang già có đúng hay không, bất chấp lời can ngăn của thân tộc.

Mọi người tụ tập quanh ngôi mộ mới chôn. Ai nấy chuẩn bị đầy đủ dụng cụ và cả… tinh thần để đối phó với một xác chết trương sình hôi hám.

Thế nhưng kỳ lạ thay, khi chiếc quan tài được đưa lên mặt đất, nắp áo quan mở ra, thi thể anh Hạo vẫn còn nguyên vẹn mà không hề bị phân hủy. Anh nằm im như ngủ…

Những người thân trong gia đình nước mắt ràn rụa. Có người đưa tay vỗ vào má gọi : “Hạo ơi dậy đi đừng ngủ nữa !!”. Điều lạ lùng hơn khi mới chết, xác anh Hạo cứng đơ nhưng khi khai quật lên xác vẫn còn tươi. Tay chân mềm mại. Thế mới lạ…

Sau đó, ông Bửu quyết định đưa quan tài anh Hạo vào nhà yên nghỉ chung với những người còn sống cho đến ngày nay. Trải qua 44 năm rồi đó, anh Hạo vẫn ngủ. Ai có thể tin được điều này khi xác anh Hạo vẫn còn nguyên lục phủ ngũ tạng, không một hóa chất nào tẩm ướp mà không hề bị phân hủy ? (theo Vietnamnet)

NHỮNG HẦM MỘ KỲ BÍ

DƯỚI LÒNG BIỂN

Là suy đoán, bí ẩn xung quanh những hầm mộ, hang động ôm trong mình những câu chuyện lịch sử của nhân loại.

Dù là người dân sinh sống tại vùng xa xôi hẻo lánh hay ngay giữa đô thị hiện đại tấp nập trên thế giới đều có thói quen tới thăm nơi yên nghỉ của người thân quá cố. Tuy nhiên nơi ‘trú ngụ’ của những ‘di vật cuối cùng’ còn tồn tại của những nhân vật kỳ bí này lại không phải ở nghĩa địa quen thuộc hay nơi cất giữ tro cốt tại sảnh đường lớn…

1/- Di tích còn lại của Atlantis ? Mặc dù đây có thể giống như 1 câu chuyện đùa nhưng ngay khi hội địa lý học quốc gia Mỹ tuyên bố đã phát hiện ra những đám xương của người cổ đại thì tất thảy người dân đều tin vào sự thật rằng Atlantis hoàn toàn tồn tại. Rất nhiều người thậm chí còn sắp xếp hàng loạt kế hoạch khả ưu để đi tìm bằng được nó. Hình ảnh trên đây chỉ là diễn giải suy tưởng về Atlantis và Don Clark tin rằng Atlantis là có thật khi 1 trong số lý do thuyết phục nhất là bộ xương với hình hài cao 3,5 m được phát hiện.

2/- Bia tưởng niệm Hải Vương : Cách bờ biển Biscayne Island (Miami) bang Florida khoảng 5km có một di tích đặc biệt nằm tại độ sâu 14 mét trong lòng biển mang tên gọi ‘vườn mộ đại dương’ – bia tưởng niệm Hải Vương. Từ năm 2007 bắt được xây dựng sử dụng như địa danh thăm quan – công viên kỳ thú dưới đáy biển.

‘Vườn bộ đại dương’ này rộng 6 ha và sau khi được xây dựng kiến lập có thể mai táng 1 tỷ 250 triệu phần tro cốt người. Đây được xem là địa điểm lý tưởng nhất, lựa chọn hoàn hảo nhất với những người mong muốn được mai táng ‘hòa vào thiên nhiên’. Bên cạnh đó nó cũng là một cách làm bảo vệ môi trường, thúc đẩy sinh vật biển phát triển.

3/- Khu vực ‘mai táng’ của cá voi : Thông qua nghiên cứu các bộ xương của cá voi dưới lòng đại dương bạn sẽ phát hiện được rằng 1 bộ xương hoàn chỉnh vĩ đại thực tế cũng là 1 phần trong hệ thống sinh thái biển, cung cấp nơi ‘nghỉ ngơi’ cho hàng loạt động vật. Thịt cá voi đầu tiên sẽ là bữa ăn ngon lành cho động vật biển, sau đó, trải qua thời gian thay đổi bộ xương dần trở thành một kết cấu ‘đất bùn’ và dần dần biến mất, hoàn thành hoàn chỉnh tuần hoàn chu kỳ sống. Ngoài ra, người ta cũng từng tìm thấy xương loài người ở 10500 năm trước tại huyệt sâu dưới lòng biển Mexico Yucatan. Đây là một sự kiện vô cùng bất thường, vô cùng đặc biệt. Tìm thấy dấu vết của loài người ở địa hình này được ví như ‘mò kim đáy bể’.

4/- Xương cá voi Sperm  : Tấm hình này là tác phẩm đạt giải năm 2009 miêu tả người thợ lặn Harry Male đang có mặt tại công viên đại dương lớn nhất nước Đức mang tên Ozeaneum. Bộ xương được tìm thấy này là của 1 chú cá voi Sperm sống tại Bắc Hải.

5/- ‘Vườn mộ động vật dưới biển’ : Hình ảnh này giống như những tưởng tượng của con người về những cảnh quan của ‘vườn bộ’ của động vật dưới đáy biển. Bên trái là bộ xương của rùa biển được phát hiện tại gần đảo Sipadan (Malaysia). Bên phải là xương của 1 chú lươn biển và xung quanh là những phần xương nhỏ vụn vô danh tính.

6/- Di tích của Natalee Holloway : Tại hòn đảo Aruba (Caribe), cặp vợ chồng đến từ bang Pennsylvania (Mỹ) đã phát hiện bộ xương của bé gái mất tích ‘nổi tiếng’ trong lịch sử Natalee Holloway. Nếu như đây không phải là bộ xương của Natalee thì còn xảy ra khả năng thuộc về ai khác nữa ? Tuy nhiên, đây cũng có thể chỉ là 1 hòn đá nhưng vấn đề cần đặt ra nhất là khu vực này rút cuộc sở hữu bao nhiêu bí mật bất ngờ từ những tàn dư quá khứ ?

7/- Di tích đắm thuyền : Từ xưa đến nay có vô số vụ đắm thuyền xảy ra và để lại nhiều câu chuyện kỳ bí trong lịch sử. Một trong những nghề nghiệp ‘hưng thịnh’ một thời là thợ lặn cùng những nhân viên tìm kho báu dưới lòng đại dương. Bức ảnh này là con tàu bị đắm SS Carnatic của Anh voiw 31 thuyền viên tử nạn, thi thể vùi sâu dưới đáy đại dương, góp mặt trong ‘vườn mộ đáy biển’.

8/- Nghĩa địa loài người dưới đáy đại dương : Hình ảnh đáng sợ trên được ghi lại bởi các nhà khảo cổ học khi thăm thú vùng biển Mexico. Họ thậm chí còn phát hiện 18 bộ xương loài người bị tộc người Maya ‘hành quyết’.

Nhìn bức ảnh trên có thể thấy được những bộ xương hoàn chỉnh của con người nằm tại vị trí trên thuyền Belle, bị ‘bất ngờ’ đắm vào năm 1686 tại khu vực bang Texas. Trong khi đó, một bộ xương phụ nữ được phát hiện tại huyệt sâu đáy biển Mexico được xác định có tuổi thọ tính đến hiện tại là 13.600 năm, là bộ xương loài người cổ nhất được tìm thấy tại Châu Mỹ.

9/- Xương phụ nữ và trẻ em thời kỳ đồ đá : Hình ảnh trên đây được khai quật tại địa trung hải, được xác định là di tích bộ xương của phụ nữ và 1 trẻ em có tuổi thọ tính tới thời điểm hiện tại vào khoảng 9000. Bên cạnh đó các nhà khoa học gia còn phát hiện được người chết từng mắc bệnh lao nặng. Nơi tìm thấy di tích này thuộc bờ biển Israel, rất gần với khu vực được mệnh danh ‘thôn cổ đại’ Atlit-Yam.

10/- Hang động dưới đáy biển : Người ta phát hiện thấy những sản phẩm thủ công và vết tích sinh sống của loài người tại những hang động bị ngập khi nước biển tăng lên. (Lan Châutheo 24H.com)

Quế Phượng post

Bản tin số 210 – Ngày 28/7/12

CON RỒNG TỪ

27.000 MIẾNG GÁO DỪA

Theo chủ nhân, nếu cặp rồng này hoàn thành thì đây sẽ là cặp rồng lớn nhất và độc nhất ở Việt Nam.

Chủ nhân cặp “rồng gáo dừa” khổng lồ này là của anh Hoàng Nguyên, ngụ tại ấp Bình Đức, xã Bình Phú, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang. Anh Nguyên cho biết, từ khi có ý định và thực hiện tạo hình cặp rồng bằng gáo dừa, anh chịu nhiều áp lực trong công việc, đến nổi ăn, ngủ… đều nằm mơ thấy rồng.

Ăn, ngủ… cũng thấy rồng

Ngay từ khi cắt cây sắt đầu tiên để tạo “xương” cho cặp rồng đã có nhiều bà con đến hỏi thăm, bàn ra tán vào. Đáng buồn nhất là khi anh chở 1 xe tải gáo dừa từ Bến Tre về tạo vảy rồng thì nhiều người cho rằng, anh bị điên khi đổ bạc trăm triệu vào việc tạo cặp rồng bằng gáo dừa lớn nhất ở Việt Nam.

Mặc cho người ta nói, sau khi được cha mẹ và vợ đồng tình ủng hộ ý tưởng “trời ơi” của mình, anh Nguyên cần mẫn xem sách vở, chọn dáng rồng để tạo hình. Sau khi xem nhiều dáng rồng, cuối cùng anh chọn dáng rồng thủ và tiến hành phác thảo trên giấy. Riêng công đoạn này, anh Nguyên không nhớ hết mình đã bỏ bao nhiêu bản thảo và tốn bao nhiêu giấy mực mới có cặp rồng trên giấy ưng ý.

Sau khi có hình rồng, anh Nguyên mua sắt và tự tay lên khuôn thành con “rồng sắt” có chiều dài 21m (tính chiều uốn lượn, còn đường thẳng 10m), bề ngang 1,8m. Và để tạo toàn bộ phần “xương” cho cặp rồng, anh Nguyên đã dùng hết 400kg sắt và mất gần 1 tháng trời, anh Nguyên và 2 người thợ mới kết thúc mũi hàn cuối cùng cho phần tạo khung.

“Khó khăn nhất là đến phần tạo da, tạo vảy cho cặp rồng. Đến phần này tôi mất mấy ngày trời đến Bến Tre lùng sục tìm mua gáo dừa. Có chỗ bán giá cao, có chỗ gáo dừa nhỏ, vỡ nhiều… nhưng cuối cùng tôi đã chọn được 1,5 tấn gáo dừa ưng ý với giá 3.000/1kg để mang về làm vảy cho 1 con rồng. Hoàn thành công việc này coi như mới đạt 1/3 đoạn đường, lúc đó tôi nói thật làm gì tôi cũng nghĩ đến cặp rồng đến nổi đi ngủ cũng nằm mơ thấy rồng”. Anh Nguyênvui vẻ kể lại.

Khi có nguyện liệu, anh Nguyên nhờ sự “tiếp sức” của mẹ, vợ và 2 lao động khác để làm sạch các gáo dừa. Riêng anh và bố phụ trách công việc cắt các gáo dừa thành các mảnh nhỏ. Theo anh Nguyên cho biết, 1kg gáo dừa có từ 3 – 4 gáo dừa, mỗi gáo dừa được chọn, anh Nguyên cắt thành 6 miếng gáo dừa nhỏ có hình vảy rồng.

Vì xứ dừa làm cặp Rồng

Xuyên suốt chặng đường “sinh ra” con rồng gáo dừa đầu tiên phải kể đến bácNguyễn Thị Tiếp(47 tuổi) – mẹ ruột của anh Nguyên. Qua 3 tháng “thi công”, bác Tiếp và những người thân trong gia đình luôn sát cánh với anh Nguyên. Theo bác Tiếp, để kịp tiến độ hoàn thành cặp rồng trong năm Rồng, có hôm cả nhà bắt đèn làm việc đến gần sáng.

Kết thúc cái vảy cuối cùng trên phần thân, anh Nguyênthở phào cho biết : “Làm con rồng này tiêu tốn nhất là chi phí cho phần keo dán. Nếu tính đến hiện tại đã xài hết 500kg keo 502 và 100kg keo hỗn hợp, ước tính số tiền đã ngót 100 triệu đồng. Và nếu tính hết chi phí cho việc đầu tư con rồng đầu tiên này đã ngót 200 triệu đồng (bao gồm : tiền keo, tiền gáo dừa, tiền công), coi như gia đình đã đổ hết gia tài vào cặp rồng này. Tuy chưa biết thắng thua thế nào nhưng ít nhất gia đình cũng góp thêm phần rạng danh xứ dừa, làm tăng thêm chuỗi giá trị cho cây dừa Bến Tre. Đây là điều gia đình tôi tâm đắc nhất khi bắt tay làm cặp rồng bằng gáo dừa”. 

CÔNG VIÊN… TOILET

Công viên này có những bức tượng người đang đi vệ sinh và trưng bày các kiểu bồn cầu cực độc đáo.

Vừa qua, một công viên đặc biệt đã chính thức mở cửa tại thành phố Suwon, Hàn Quốc có tên là “Công viên văn hóa toilet”. Đây được xem như là công viên đầu tiên giới thiệu những nét văn hóa về… nhà vệ sinh trên thế giới.

Công viên có 1 không 2 này là một công trình của người dân nhằm tưởng nhớ thị trưởng Sim Jae-Duck, thường được biết tới với biệt danh “Quý ngài toilet” đã qua đời tháng 6 năm 2009. ÔngSim Jae-Duck đã có công rất lớn trong việc cải thiện hệ thống WC tại Hàn Quốc, đồng thời cũng là người lập nên “Hiệp hội toilet thế giới”.

Khi đến tham quan công viên này, du khách sẽ được chiêm ngưỡng các bức tượng người bằng đồng đang… đi vệ sinh, hay những chiếc toilet độc đáo bên trong tòa nhà có hình dạng… bồn cầu.

Bên cạnh đó, công viên còn có bảo tàng trưng bày những hiện vật lịch sử quý giá. Tại đây, du khách còn được khám phá nét văn hóa đặc sắc của các kiểu nhà vệ sinh công cộng thời xa xưa. Từ toilet của người La Mã cổ đại, đến toilet mang phong cách châu Âu thời Trung đại hay nhà vệ sinh ở Hàn Quốc cách đây 1.000 năm.

LÍNH CỨU HỎA

KHỎA THÂN

ĐÒI TĂNG LƯƠNG

Ngày 19/7, tại thành phố Stuttart Asturias, miền Bắc Tây Ban Nha, người qua đường ngỡ ngàng trước cảnh khỏa thân của các chàng trai lính cứu hỏa khỏe khoắn.

Theo giờ địa phương, trước cửa trạm cứu hỏa thành phố, các chàng lính cứu hỏa với thân hình lực lưỡng xếp thành hàng ngang quay lưng ra phía đường dưới một bảng khẩu hiệu to : “Cắt giảm ngân sách, chúng tôi không còn gì nữa !”. 

Được biết, trong hơn 2 năm qua, Chính phủ Tây Ban Nha đã ra nghị quyết cắt giảm mức lương của người làm dịch vụ công cộng dẫn đến vụ biểu tình khỏa thân này. Hơn nữa, số tiền thâm hụt lên đến con số 65 triệu Euro (tương đương 1.645 tỷ VNĐ).

Cảnh tượng này khiến cho nhiều người rất bất ngờ. Những anh chàng lính cứu hỏa có vẻ không ngại ngùng gì với việc làm này. Tuy nhiên, nhiều người cho rằng, biểu tình kiểu này cũng hơi bị quá khích…

Lan caysu post (tổng hợp)

CÂY RẮN HỔ MANG

Loại cây này có hình dáng giống như những con rắn Hổ mang ở Ấn Độ, với cái lưỡi dài ghê rợn thè lè ra bên ngoài.

Darlingtonia hay còn gọi là Cobra Lily là một loại cây ăn thịt, tuy nhiên, điều làm nhiều người ngạc nhiên và thu hút sự chú ý bởi loài cây này có hình dạng giống như một con rắn với cái lưỡi dài lè ra ngoài, nhìn nó giống như những con rắn Hổ mang ở Ấn Độ.

‘Chiếc lưỡi’ này chính là một cái bẫy, luôn xoè ra giống như đuôi của một con cá và tiết ra một mùi hương quyến rũ để thu hút những con côn trùng. Khi con mồi sập bẫy, chúng sẽ bị hút lên phía trên đỉnh cây.

Cây Cobra Lilies không giống như những loại cây ăn thịt khác là tiết ra một loại men đặc biệt làm tê liệt và hỗ trợ cho việc tiêu hoá con mồi, mà thay vào đấy, loại cây này sẽ tiết ra một loại nước khiến con côn trùng chết chìm trong đó. Sau đó, con mồi sẽ bị phân huỷ bởi các vi khuẩn và vi sinh vật, chất dinh dưỡng sẽ được hoà quyện với nước, lúc này, cây chỉ việc hút những dung dịch bổ dưỡng để kích thích sự tăng trưởng cho mình.

Cobra Lilies là loại cây được tìm thấy ở phía Bắc California và miền nam Oregon, nước Mỹ. Chúng thường sống trên những ngọn đồi dốc, ẩm uớt. Chúng mọc thành từng cụm giống hệt như rêu. Nếu gặp điều kiện thuận lợi, cây có thể mọc cao lên đến 2,4 m.

Yên Huỳnh post (theoVzone)

NGƯỜI SÀI GÒN

HỌA SĨ LÊ MINH

Lên đời cùng tiểu thuyết Kim Dung

Người Sài Gòn mê truyện chưởng Kim Dung khó mà quên nét vẽ tài tình của ông trên bìa sách. Ông thú nhận nhờ vậy mới có tiền nuôi vợ, nuôi con.

Thế hệ đầu tiên vẽ tranh trên báo

Làng báo Sài Gòn thập niên 1950-1960 gần như rất hiếm họa sĩ vẽ tranh minh họa và tranh vui. Ngoài cây cọ tài danh Lê Trung, người còn lại là họa sĩ Lê Minh, sinh năm 1937, tốt nghiệp Trường Mỹ thuật Gia Định năm 1957. Năm 17 tuổi, ông vừa học vừa vẽ tranh minh họa cho loạt truyện Hoa Lư động chúa đăng trên nhật báo Dân Ta của nhà thơ Nguyễn Vỹ. “Người Sài Gòn thời đó gọi là truyện feuilleton, mỗi ngày ra một kỳ kèm theo tranh minh họa. Ngày xưa tôi phải vẽ trên giấy decal, người làm bản kẽm mới đặt giấy đó trên gỗ rồi dùng dao khắc từng chi tiết, rất kỳ công. Hôm nào tôi vẽ nhiều ô vuông nhỏ là bị mắng mỏ bởi thợ khắc gỗ làm quá khổ”, ông nhớ lại.

Mất cha năm 16 tuổi, Lê Minh và người chị gái sống với mẹ. Bà tảo tần nuôi con bằng gánh hàng hoa mua từ chợ Gò Vấp mang về bán tại chợ Bà Chiểu. “Thương mẹ nên tôi biết lo thân từ tấm bé. Ngày tôi thi đậu vào trường mỹ thuật, ba mẹ đều rơi nước mắt. Tôi thường xuyên đi học trễ vì đêm nào cũng thức đến 2 giờ sáng vẽ tranh cho báo. Có lần, báo Sài Gòn mới đặt tôi vẽ gấp bức tranh vui cho số báo ra sáng mai. Tối đó, làm việc đến 3 giờ sáng tôi mệt quá ngủ gục, tay quơ đổ lọ mực tàu trên bàn ướt nhẹp bức vẽ. Hoảng hồn, sáng sớm tôi vội vã đạp xe đến tòa soạn báo tin cho chủ báo Bút Trà và bị la một trận nhớ đời. May mà tòa soạn thay bằng bản tin khác. Thời sinh viên, tôi ngập đầu trong công việc nhưng cũng nhờ đó mà kinh tế gia đình khấm khá hẳn lên. Tôi còn sắm cho chị gái cái máy may để học nghề và sinh sống sau này”, ông kể.

Vẽ minh họa, sắm xe hơi

Đầu thập niên 1960, Sài Gòn tràn ngập truyện chưởng Kim Dung. Nhiều tờ báo bắt đầu trích đăng lại với dạng feuilleton. Lúc đó, họa sĩ Lê Minh được biết đến sau rất nhiều tranh minh họa trên các báo Phụ nữ diễn đàn, Phụ nữ ngày mai, Đẹp…, đặc biệt qua các bức vẽ thiếu nữ. Nhiều nhà xuất bản (NXB) như Thế Kỷ, An Hưng, Trung Thành, Hương Hoa, Sống Mới, Tấn Phát… phát hành truyện Kim Dung săn tìm ông đặt vẽ bìa. “Rất nhiều tác giả dịch truyện Kim Dung như Tiền Phong Từ Khánh Phụng, Đồ Mập, Vũ Tài Lục, Hải Âu Tử… nhưng chẳng hiểu sao phải là Hàn Giang Nhạn chuyển ngữ còn tôi vẽ bìa, sách bán mới đắt hàng. Tôi được trả 2.000 đồng cho một bức vẽ bìa. Giá này là cao so với thời đó”, họa sĩ Lê Minh thú nhận.

Vẽ bìa truyện chưởng Kim Dung theo họa sĩ Lê Minh cần tuân thủ một số nguyên tắc mà các NXB quy ước để thu hút độc giả : phải có hình thiếu nữ, vẽ tranh động, không đơn điệu. Giai đoạn này, Sài Gòn cũng có vài họa sĩ vẽ bìa truyện chưởng như Đỗ Phi, Cảnh Thế nhưng nét vẽ không thể so với Lê Minh.

Qua12 năm làm bìa truyện chưởng, Lê Minh nhớ mãi lần vẽ bìa cuốn Tiếu ngạo giang hồ. NXB đặt ông thực hiện gấp bìa có nhân vật Vạn lý độc hành Điền Bá Quang mê ni cô Nghi Lâm. Chưa kịp đọc kỹ bản thảo, nghĩ Điền Bá Quang là kẻ hắc đạo, nhân vật phản diện nên Lê Minh phóng bút vẽ một người hung dữ, đầu tóc râu ria xồm xoàm. Đến khi in bìa xong, ông chủ NXB than trời. “Té ra, Điền Bá Quang trong Tiếu ngạo giang hồ là bạn với Lệnh Hồ Xung. Người thư sinh trắng trẻo, mày râu nhẵn nhụi. Ông chủ NXB kêu trời : Vẽ như vầy là chết tôi rồi”, họa sĩ Lê Minh cười vang.

Ngoài tài vẽ tranh truyện chưởng, họa sĩ Lê Minh còn vẽ tranh tứ bình (truyện 4 cột kèm tranh minh họa, rất được ưa chuộng vào những năm 1950-1960 ở Sài Gòn) kể về những điển tích như Sự tích trầu cau, Bao Công kỳ án, Phạm Công Cúc Hoa, Lâm Sanh Xuân Nương… Ông cũng minh họa nhiều tiểu thuyết của bà Tùng Long, Nguyễn Ngọc Mẫn, Dương Hà…

“Từ số tiền dành dụm qua bao năm vẽ truyện tranh, đặc biệt là bìa truyện chưởng, tôi thành lập tờ báo Em, phát hành tại Sài Gòn những năm 1970. Báo bán chạy lắm, tôi sắm được chiếc xe hơi Simca. Thời đó vậy là bảnh lắm rồi”, ông khoe bằng giọng thật vui.

Ngồi trong ngôi nhà trên đường Lê Quang Định, Q.Gò Vấp của cha mẹ để lại, nay đến lượt ông và con cháu sinh sống, họa sĩ Lê Minh bùi ngùi. Cả đời ông gắn bó với nơi này. Ngôi nhà cất giữ kỷ niệm những ngày ông gò lưng ngồi vẽ báo, kiếm được đồng tiền đầu tiên về phụ giúp mẹ, lo cho gia đình. Con trai út – họa sĩ Lê Phong theo nghiệp bố khiến ông mãn nguyện. Lập gia đình từ năm 1957 nhưng đến giờ theo lời bà Lê Kim Hoa, một y tá trước đây thì : “Ổng chưa bao giờ phản bội vợ con qua ngần ấy năm chung sống. Tôi nghĩ mình là người vợ hạnh phúc”.

75 năm sống trên mảnh đất Sài Gòn, trải qua bao thăng trầm, biến cố, có nhọc nhằn và có cả niềm hân hoan, họa sĩ Lê Minh thổ lộ ông gắn bó nơi này như máu thịt. “Một mảnh đất mình đã chào đời, trải qua thời niên thiếu, rồi thành danh và bây giờ vui vầy với con cháu làm sao không mang cảm giác thân thương ? Tôi tự hào mình là người Sài Gòn lắm”.

Họa sĩ Lê Minh đã tổ chức triển lãm tranh lụa năm 1990 và tranh sơn dầu vào tháng 9.2008 với tên gọi Đất phương Nam tại Sài Gòn. Tranh ông khiến người xem xao lòng trước cảnh làng quê hiền hòa, bờ sông an bình, những con người chất phác. Đặc biệt tranh thiếu nữ đầy nét lãng du, bay bổng, mềm mại. Ông là một trong số ít họa sĩ vẽ tranh minh họa trên báo mang đậm hồn cốt của người Sài Gòn.(theo Đỗ Tuấn)

Nguyễn Văn Danh post

NHẬU VÀ NHẸT

Tạp Ghi Quỳnh Giao

Trong những tuần bị treo tay, người viết này thèm một món canh cá giấm ! Canh cá giấm với rau thìa là có thể là một món “quốc hồn quốc túy” của người Bắc. “Người Nam Việt đâu có kỳ như vậy” là một câu hát của trẻ nít trong Nam để chọc quê người Bắc di cư sau biến cố Genève 54. Thế rồi Bắc Nam gì đều hòa chung một điệu và nhiều cửa hàng của người Nam ngày nay cũng có đặc sản là canh cá giấm, có khi tác điệu thành lẩu cá chẽm với rất nhiều hành hoa và thìa là.

Chuyện vẩn vơ ấy bỗng có hôm nổ lớn thành đề tài văn hóa khi trong nhà có người nói đến điều cấm kỵ là “nhậu nhẹt.”

Không là một nhà ngữ học, Quỳnh Giao đoán bừa rằng trong tiếng Việt, chữ “nhẹt” là một hiện tượng Nam-Bắc đề huề. Người Nam chỉ dùng chữ “nhẹt” trong tiếng “nhậu nhẹt” là sở trường của các ông. Người Bắc thì có chữ “nhão nhẹt” mà các ông hay nói để châm biếm các bà mau nước mắt. Nếu có độc giả biết thêm chữ “nhẹt” như tiếng đệm cho một từ ghép khác thì xin chỉ cho. Cùng lắm, chúng ta dùng chữ “nhoẹt” hay “nhoét” thay cho tiếng “nhẹt” và ngần ấy chữ đều có vẻ vừa tượng thanh vừa tượng hình… Ðọc lên là đã thấy nhão.

Nhưng tại sao chúng ta lại có chữ nhậu nhẹt ? Nhậu có thể hàm nghĩa là uống khi đang ăn mà hình như uống mới là chính, chứ ăn chỉ là phụ. Vì vậy, “ăn nhậu” mới dẫn đến “nhậu nhẹt” là khi vì nhậu quá nhiều các ông mới thành nhão.

Người ta cho rằng khi tạm treo tay và hết được xếp quân trên bàn mạt chược thì người viết có thể gặp cảnh ngộ “trâu buộc ghét trâu ăn” vì thấy phe địch vẫn cứ phây phây đi nhậu với chúng bạn. Sự tình nó lại văn hóa văn minh hơn thế khi mình nói đến món canh cá giấm, một món mà các ông cứ lầm tưởng là thuộc diện “cơm gia đình” do các bà có nhiệm vụ cung phụng ở nhà.

Phải chăng vì các ông cứ ưa nhậu nhẹt mà quên mất Tản Ðà ?

Nói về nhà thơ Núi Tản Sông Ðà thì học sinh trung học thời xưa cũng biết. Dù còn ở tuổi chưa biết nhậu, chúng cũng có thể biết rằng ông là một đệ tử của Lưu Linh, một người ưa rượu và sành rượu. Những người khá hơn nhờ tuổi tác thì còn biết Tản Ðà là người sành ăn và rất khó tính trong chuyện ăn uống. Loại tác giả như Nguyễn Tuân hay Vũ Bằng thật ra chưa thấm vào đâu về lối cầu kỳ trong nghệ thuật ăn uống của Tản Ðà.

Ngoài thơ và văn, Tản Ðà Nguyễn Khắc Hiếu còn để lại cho đời sau một phong cách ăn nhậu có thể cho phong trào nam nữ bình quyền một đề mục đấu tranh khác. Nhưng bảy tám chục năm sau thì các bà cũng nên cám ơn ông về một chuyện. Tản Ðà cho nồi canh cá giấm một kích thước mới, khiến ông nào ưa nhậu nhẹt sẽ phải xét lại vai trò trọng đại của các bà trong một tiệc nhậu!

Tản Ðà luận rằng ăn tất phải uống, mà uống thì phải là uống rượu. Mời nhau những món cao lương mỹ vị mà thiếu rượu thì bị ông gọi là “cầm thú chi tình,” tức là kém lắm. Thời ấy, nước ta còn nghèo mà ông đã dám nói ngược với quan niệm “ăn để mà sống” của các cụ để đề cao rằng sống để mà ăn ngon, và ăn ngon là phải có rượu. Nhưng nét đáng yêu của ông là biết ăn ngon mà không gây quá nhiều tốn kém và nhất là đừng làm phiền các bà khi nhậu và nhẹt.

Ông đơn cử một thí dụ của quê mình trên vùng Bất Bạt, món canh cá giấm !

Với chúng ta, canh cá giấm là món để ăn với cơm. Tản Ðà nói khác hẳn. Rằng với các tửu đồ biết tự trọng và “hiểu được bụng cá” thì cá giấm là món tuyệt ngon để uống rượu. Ông không nói về bụng cá theo nghĩa bóng mà trong nghĩa đen. Ðã nấu cá giấm thì dù là cá chắm, cá chép hay cá mè cá quả, mình phải chọn con cá lớn, vì cá lớn có giá trị nhất ở tấm lòng, ở cái bộ long !

Tản Ðà còn phán rằng ăn cá giấm mà bỏ qua mất bộ lòng, kẻ ấy đáng gọi là bỉ phu, nếu không phải là xuẩn ngốc !

Trong một lần thù tiếp lũ hậu sinh nhãi nhép, trong đó có Ðinh Hùng mới 17 tuổi, nhà thơ trịnh trọng quạt lấy hỏa lò và vừa giảng vừa vớt riêng bộ lòng cá rồi đầu cá để trên đĩa. Ông nhấc chén rượu và dạy thêm rằng lòng cá ăn trước, đầu cá ăn sau. Chừng nào lòng cá hơi nguội thì ta múc một thìa canh cá giấm thật nóng rồi chan vào mà húp….

Nhà thơ Ðinh Hùng khi viết văn thì lấy bút hiệu là Hoài Ðiệp Thứ Lang, ông không nổi tiếng sành ăn nhưng sành hút. Khi viết lại về giai thoại ăn canh cá giấm với Tản Ðà, một lần đầu tiên và duy nhất trước khi nhà thơ Bất Bạt tạ thế ở tuổi 51, Ðinh Hùng có trao cho đời sau chuyện kỳ thú có lẽ thì thấy tại Hoa Kỳ. Một ông già 49 tuổi ngồi hầu một lũ con nít tuổi “teen” và tập cho chúng nghệ thuật uống rượu với lòng cá nấu trong nồi canh thìa là !

Vì bị treo tay và thèm món canh cá giấm, người viết đã gây ra một trường tranh luận ở trong nhà về bộ lòng cá với những người cứ tưởng rằng mình biết nhậu nhẹt.

Quý độc giả phái nữ tất nhiên tò mò muốn biết kết cục của vụ luận chiến này ra sao. Còn gì nữa mà phải bàn ? Mình ung dung ngồi bên cạnh bếp để chỉ cho cách mua cá, làm cá và nhất là phép văn minh là phải giữ lấy bộ lòng mà đem về. Về đến nhà thì phải kháo rửa bộ lòng ra sao để khỏi vỡ mật rồi chiên phải nấu ra sao, phải tao hành nêm nếm thế nào cho nước trong và thơm mà thìa là vẫn xanh chứ không úa. Sau đấy, người hầu hạ được thưởng cho bộ lòng và xì xụp húp như một đệ tử chính hiệu của ông tổ làng nhậu nhẹt là Tản Ðà.

Người viết này mách như vậy là để phe ta liệu đường mà tính. Nhưng cũng phải nói thêm rằng quả thật canh cá giấm có thêm chút rượu mạnh thì ngon hơn mọi ngày !

Yên Huỳnh post

XÔI GẠO LỨC

& NẾP THAN

trị dứt cholesterol và tiểu đường

Thân chuyển đến quý vị bài “Xôi Gạo Lức + Nếp Than”, nếu quý vị đọc rồi thì chỉ xin đọc lời chia xẻ của tôi.

Tôi biết loại xôi này từ hơn năm nay nhưng không biết có đúng trị bệnh được không, nên từ lâu chưa dám chuyển đến quý vị. Tôi có nấu ăn thử Xôi kể trên, thấy dễ ăn hơn cơm gạo lức nên mách cho ngườI bạn bị Triglycerides và Cholesterol hơi cao dùng thử.

Sau vài ba tháng ăn toàn xôi gạo lức+ nếp than, cholesterol, triglycerides và cân của người bạn đều xuống thấp. Tuy chúng ta may mắn chưa bị cao máu, cao mỡ và cao đường nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn nấu xôi gạo lức nếp than để ăn sáng thay phở cho lành, vì tôi nghĩ ngừa bệnh tốt hơn chữa bệnh. Bao giờ có bệnh thì ta sẽ ăn 3 bữa/ngày.

Vậy nếu muốn, quý vị nấu ăn thử xem, xay nhuyển mè hay almond trộn vào xôi đó ăn khá ngon. Còn nếu biến chế ăn với đậu xanh nhuyển và muốI mè đường, hành phi thì rất ngon, giống như xôi nếp than vậy. (LK)

A/- Vật liệu :

1/- – 5 cups gạo lức hiệu Homai (mua tại Costco, Cash & Carry…). Nếu gạo lức (brown rice) không phải hiệu Homai, thì cần phải ngâm gạo lức với nước over night trước khi đem nấu. 2/- 1 cup rưỡi nếp than (black rice) (mua tại chợ VN hay Á Châu). 3/- 8 cups nước ấm. 4/- Nồi cơm điện loại 10 cups.

B/- Cách nấu : (đơn giản và dễ nhớ)

1/- Nhặt sạch gạo lức và nếp than. 2/- Vo gạo và nếp chung với nhau. 3/- Nhấn nút nấu cơm. 4/- Khi cơm chín (nồi cơm báo hiệu từ “cook” qua “warm”), mở nắp, lấy đũa xới xôi lên cho đều. 5/- Để “warm” chừng 1 đến 2 giờ thì ăn được mềm, ngon. 6/- Muối mè thì ít muối nhiều mè, rang chín, xay nhuyễn.

C/- Cách để dành : – Xôi (vì nấu nhiều) chia ra từng gói nhỏ 1 chén vừa đủ ăn, cất vào tủ lạnh. Rất tiện lợi cho người còn đi làm, chỉ dùng microware cho vào 1 phút là có xôi nóng ăn liền. Xôi nếp than gạo lức rất thuận lợi cho người đau bao tử hay bị yếu răng, táo bón.

Mỹ Nhàn post

– Xem võ sư Thiếu Lâm biểu diễn nội công

http://www.youtube.com/watch?v=JTTSXx1ks0I&feature=related

– Vườn dưới đáy biển

Đẹp tuyệt trần. Mời xem Vườn dưới đáy biển Dakuwaqas ở Fiji Tonga

 http://www.youtube.com/embed/mcbHKAWIk3I

Không thối lại được

Sau khi nhậu nhẹt say sưa hai tên anh chị đứng dậy tỉnh bơ bước ra khỏi quán. Ông chủ quán người Tầu vội chạy theo:

– Hầy, các nị phải trả tiền nước cho ngộ chứ !

Một trong hai tên anh chị nhìn chủ quán trừng trừng, rồi rút từ trong cạp quần một khẩu Colt 45 quăng xuống cái bàn gần đó.

– Tiền hả ? Đây, cầm lấy.

Ông chủ quán run cầm cập van xin :

– Thôi xin nị cứ giữ nó đi, ngộ không dám lấy đâu, vì ngộ không có… súng lẻ để thối lại cho nị mà.

Cách mượn đồ hàng xóm

Cứ mỗi lần người đàn ông nhà bên đến gõ cửa nhà Robinson là y như rằng ông ta sẽ mượn một thứ gì đó.

– Lần này ông ta sẽ không có cơ hội mượn được thứ gì nữa đâu – Robinson lẩm bẩm nói với vợ – Xem đây này.

– Ơ, tôi tự hỏi không biết sáng nay anh có dùng cái cưa máy hay không ? – Người hàng xóm bắt đầu.

– Ôi, tôi rất tiếc – Robinson nói – Nhưng thật sự thì cả ngày hôm nay tôi phải dùng đến nó rồi.

– Nếu vậy thì anh sẽ không cần những cây gậy chơi gôn đâu nhỉ, anh có phiền nếu tôi mượn chúng không ? – Người hàng xóm hỏi.

Kẻ lười biếng nhất

Một chủ trại có mười người làm công trong nông trại, bởi vì không có người nào năng nổ được như ông ta tưởng, ông bèn nảy ra một kế mà ông tin là sẽ trị cho họ bỏ tật lười biếng. Một hôm, ông bảo:

– Các anh này, tôi có việc dễ dàng, thoải mái cho người nào lười biếng nhất nông trại này. Một người nào lười nhất bước ra phía trước ?

Ngay tức khắc chín người trong bọn cùng bước lên.

– Tại sao anh không bước ra phía trước cùng những người khác ? – Ông chủ trại hỏi người còn lại.

Người này đáp:

– Mất công quá !

Yên Nhàn post

VĂN HÓA VĂN NGHỆ (16)

TÂM KHÚC TÌNH TA

Chút Kỷ Niệm Thuộc Về Nhau

Em cho tôi sợi dây diều

Loay hoay buộc mãi mà diều vẫn rơi (1)

West gọi tôi. Tiếng gọi khác với bao ngày. Không rộn rã, reo vui, mà lắng sâu, chùng xuống….. Tôi quay lại nhìn, mừng rỡ nhưng bỗng ngại ngần, băn khoăn. Một chút ngập ngừng, tôi bước tới. Chúng tôi chỉ còn cách nhau một khoảng ngắn…
Hôm nay là lần cuối tôi đến để chào từ giã West. Chẳng phải tôi đã chờ West meeting ra đã mười lăm phút hay sao ?

Tôi bồn chồn, nôn nao, sốt ruột, sốt gan vì người thư ký văn phòng dặn dò tôi nhớ ký vào card kỷ niệm để từ giã trước khi được gặp West. Tôi bực bội, khó chịu vì tập tục này của người Mỹ. Quan, hôn, tang tế… bất cứ cái gì cũng chen chúc với nhau trong cùng một tấm thiệp đầy hình thức. Chỉ vậy rôì thôi. Như khi nghe tin mẹ Mathew nằm xuống, đầy tình thân thiết, nhưng trong cùng department mà anh em không ai viếng thăm, chia buồn, đưa tiễn, cũng chỉ một tấm card chi chít chữ ký. Là đủ tình người. Xong tang lễ, Mathew đi làm trở lại. Mọi việc bình lặng trôi qua…

Ngày còn ở quê nhà, góp vui trong tiệc cưới, thì cũng chia xẻ nỗi bất hạnh buồn phiền những dịp tang ma. Tình người đầy và cao như núi. Thân ái, đậm đà như biển mặn phù sa. Mà sao ở đây, tôi với trời bơ vơ nghe xa lạ vô bờ. Ai cũng phải chạy đuổi theo thời gian nghiệt ngã, mọi ân tình phải xếp lại đằng sau…

Và với West, mọi ngày thật dễ để chúng tôi nhìn thấy nhau, nói cười, thăm hỏi. Ngày nào đầu giờ khi qua khỏi hành lang thang máy, đến những dãy bàn của Mai, Daisy, tôi cũng thấy West đưa tay vẫy khi nhìn thấy tôi từ xa, hoặc có thể là lúc tôi punch in, hay khi tôi đã bắt đầu công việc.

Khi bận rộn, West bước vào giúp tôi những gì cần thiết, có thể là di chuyển cái bàn để tránh đi ánh nắng hay phụ tôi làm nhanh hơn cho công việc sớm hoàn tất. Đã như thế hai tháng. Đã như thế gần suốt một mùa hè. Nhưng tôi vẫn tưởng chừng như lâu lắm, như tôi và West đã quen biết nhiều năm……

West là Manager của tôi. Đơn xin việc của tôi gửi đi buổi sáng, buổi trưa tôi về nhà đã có tiếng máy nhắn. Ngày hôm sau West là người interview tôi. West trả lại tôi bộ găng tay mà West tiên đoán là của em gái tôi vừa interview trước đó. Chúng tôi cùng học một nơi, ra trường một lúc, và job là do văn phòng tìm viêc của nhà trường tìm kiếm, nên thật dễ để nhận ra Quỳnh Nhị và tôi là chị em.

West chỉ hỏi ngắn ngủi mấy câu, và hẹn chờ tôi sắp xếp công việc cũ để trở lại nhận việc mới. Không lạt lẽo. Nhưng cũng không thân tình, chỉ là lịch sự cho nhau. Tôi thực sự ngạc nhiên, vì không dễ để apply một job văn phòng khi chúng tôi chưa có một kinh nghiệm nào ngoại trừ chữ nghĩa của thầy cho qua bao nhiêu trường lớp.

Chúng tôi sẽ làm việc trực tiếp với Meridel, người supervisor có khuôn mặt khó đăm đăm, phút đầu tiên đã làm tôi và Quỳnh Nhị ái ngại. Nhưng sự thật hoàn toàn trái ngươc. Meridel nghiêm trang, nhưng tận tâm, chân tình, và dễ thương trên lòng tôi nghĩ. Buổi sáng có party của department, Meridel không quên để dành lại cho chúng tôi một hộp Donut, và nhắc nhở nên ăn ngay khi chúng tôi vừa đến đầu giờ. Không khí ngân hàng như một tình thân, mà Helen, người training chúng tôi điềm đạm mẫu mực nhưng rất dịu dàng của một người thầy, đã đến tuổi retired, vẫn còn làm part-time 6 tiếng vì luyến lưu những con số.

Chỉ có một điều, lần đầu tiên khi nhìn thấy West, tôi lịm sững vì West thật giống Chuân – thầy dạy Anh Văn của tôi ở Việt Nam từ những năm xưa… Bởi West đã có những nét của người châu Á.

Hình như vẵn là đôi mắt đó của người thầy trên bảng đen nhìn xuống cô học trò nhỏ từ một thời tuổi vàng, áo lụa… Con đường Bà Huyện Thanh Quan rợp lá me bay, tiếng guốc tôi vang trên từng viên gạch xám. Một thuở tình thư:

“Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc

Áo nàng xanh, anh mến lá sân trường“ (2)

Vẫn là khuôn mặt đó ngày tôi gặp lại thầy Chuân ở khóa 6/70 Thủ Đức khi tôi cộng tác với nguyệt san Bộ Binh và ra mắt tập thơ đầu tay của mình ở các quân trường.

Chuân lịch lãm, thâm trầm, ít nói, lúc nhận ra tôi, “ cô thi sĩ “ của nhật báo Chính Luận và các tờ báo quân đội ngày nào, bây giờ đã lớn. Chuân viết cho tôi những lá thư đầu của đơì lính, kể về những nỗi vất vả ở quân trường và xem tôi như một người bạn nhỏ.

Biết tôi thích “Mùa Thu Không Trở Lại “ của Phạm Trọng, Chuân hẹn sẽ hát cho tôi nghe khi có dịp về thăm, vì chương trình văn nghệ của Đài Quân Đội, giò phát thanh của trường Bộ Binh Thủ Đức do Chuân phụ trách không thể trình bày những bản nhạc có nội dung ướt át, bi lụy sẽ làm mềm lòng chiến sĩ…

Tình tôi cho Chuân là tình tuổi ngọc. Tôi vẫn gọi Chuân bằng Thầy, dù những lá thư Chuân thật thiết tha nồng ấm. Tôi vẫn nghĩ đến Chuân trên từng vòng xe đến lớp, từng chiều qua phố đông vui, từng đêm nghe mưa mà nhớ… Nhưng chỉ như vậy rồi thôi. Tôi từ chối những lần Chuân xin gặp mặt. Thỉnh thoảng Chuân gọi điện thoại cho tôi từ quân trường.

Tôi biết cuộc sống gia đình Chuân không hạnh phúc. Chuân né tránh. Tôi cũng không đề cập tới. Nhưng tình tôi trong sáng, bé dại, hồn nhiên. Tôi kiêu hãnh vì điều đó. Tôi thương Chuân với tấm lòng đứa em gái gầy guộc mong manh thương người anh trai lớn, vì cần được kể lể, dỗ dành. Như Chuân đã cần tôi – những giọt nước mát cho một cành khô, để đêm đêm Chuân tìm một chút ánh sáng nhỏ đọc lại thư Saigon để vơi đi những nhọc nhằn nơi quân trường gió cát.

Mơ mộng và lãng mạn. Những lá thư Saigon – Thủ Đức đã nối kết tình nhau… Tôi nói với Chuân, tôi sẽ viết cho Chuân đến một ngày Chuân giã từ Tăng Nhân Phú, đồi 25, đồi Mẹ Bồng Con, với rừng chồi xanh ngắt, sân bắn, bãi tập, làng mạc, ruộng vườn… Rồi thôi. Rồi hết.

Ngày ra trường, Chuân về trường Sinh Ngữ Quân Đội, và sau đó tu nghiệp ở Mỹ. Tôi lại nhận những lá thư ngắn ngủi, nhưng rất cô đọng tình thân từ Texas, những lá thư viết bằng giấy và bao thư Hall Mark dịu ngọt cho tôi những xúc động bồi hồi.

“Hương Xưa có bao giờ đi xa quê hương ? Có đi xa rồi, mới hiểu chẳng nơi đâu hơn đươc quê mình. Cho nên mong về lắm rồi, nhớ Saigon quá, nắng ấm và mưa rào, tiếng guốc bên hiên trường gõ nhịp và cô bé tóc dài, răng khểnh, mắt nai… “

Đêm, tôi thường đọc thư Chuân trước khi đi ngủ. Nét chữ nghiêng, đều đặn, rắn rỏi, của một người đã có nhiều năm trên bục gỗ, những lời thư mềm mại, ngọt nồng như một đóa Quỳnh khuya.

Từ Mỹ trở về tôi biết Chuân phục vụ ở Nha Động Viên, thỉnh thoảng xem TV, thấy Chuân làm xướng ngôn viên cho chương trình này. Như một kỷ niệm buồn. Tôi có đời tôi, con nước xuôi giòng trên những bậc thềm Đại Học. Rất nhẹ nhàng cơn gió thoảng đã bay qua. Chuân có đời Chuân, không biết người thầy tài hoa của tôi có tìm thấy một bến bờ hạnh phúc hay cũng lận đận theo những trận bão lòng.

Và như thế… đến ngày ba mươi tháng tư lịch sử. Tôi và Chuân mất nhau hoàn toàn, dù chỉ là có nhau trong tinh thần, trong ý nghĩ. Không biết bây giờ Chuân đã về đâu ? Con sóng đã bạc đầu, kỷ niệm chỉ còn đây qua nửa vầng trăng vỡ – Tôi đã thôi là cô bé con của thời thơ dại. Và Chuân cũng đã ra sao giữa những thăng trầm, dâu bể?…

Nếu Chuân còn sống, nếu Chuân đọc được những giòng này, Thầy hãy hiểu Hương Xưa vẫn nhớ về một phần đời cũ, một khoảng trời xa… Trước ngưỡng cửa của phòng làm việc của West, tôi đứng khựng lại. West đi vào trước và nhắc lại lần thứ hai tôi mới chịu bước vào.

Tôi kỳ lạ. Tôi không hiểu tôi hôm nay. Hay chỉ còn một phút này thôi, tôi và West sẽ không bao giờ còn có dịp gặp gỡ, thăm hỏi nhau hàng ngày, nói với nhau những chuyện thu phong, lòng hẹn với lòng, như có một sự cảm thông kỳ diệu nào mà trước khi biết West tôi không thể nào hình dung nỗi. Hay đâu đó, bóng hình Chuân – mối tình thơ dại của tôi – nhẹ như mây, bồng bềnh như khói đã ẩn hiện vào vì West đã mang dáng dấp, tính cách của Chuân ngày tôi mới lớn.

West mời tôi ngồi. Tôi nói trong xúc động khó thể dấu che. Rồi ngày mai West sẽ về với công việc mới, chúng tôi sẽ xa nhau. Nhưng tôi biết tôi sẽ không bao giờ quên ngày tháng này có West, cho dù người ta vẫn nói : “Everything will be forgotten sooner or later.“ Nhưng tôi biết mình. Tôi thì không. Tôi sẽ nhớ West mãi mãi…

West chỉ cho tôi lọ hoa hồng vàng nở rực trên bàn viết. West cúi đầu. Ánh mắt tối lại. Những bông hoa đưa tiễn của tôi. Rồi West sẽ quên. Tôi biết. Cho dù West nói West sẽ nhớ tôi nhiều. Đời sống Mỹ đã dạy tôi, không ai đứng lại mãi hoài trên một giòng sông cũ. Làm sao hơn được. Sự tàn nhẫn của thời gian.

Bánh xe quay đi và ta còn gì ngoài quên lãng ?

Ánh mắt và nụ cười. Ân cần và sâu lắng. Những câu chuyện bâng quơ về đất trời, thời tiết, về quê hương tôi mưa nắng hai mùa, chinh chiến dài lâu, cho đến một ngày nước mất, nhà tan, tôi bỗng thành kẻ lưu vong, phiêu bạt, phong trần làm thân viễn xứ.

Khó ai ngờ West đến gần tôi hơn cả Supervisor. Tôi có gì lạ, tôi có gì khác hơn những nhân viên khác, làm cho West phải bận tâm ?

Thấy tôi người gốc Á, người chưa quen khi nói về vẫn gọi con bé Chinese. Tôi lặng câm, không buồn giải thích. Không cần thiết để phải giải bày với đồng nghiệp mọi nỗi riêng tư. Bóng tôi hiu quạnh đi về trong mùa nắng đổ.

Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tôi đã chạnh lòng vì một người khác màu da, tiếng nói. Giữa West và tôi, khoảng cách thật xa. Mà tôi – không – tôi cũng đâu yêu West. Chưa có gì hơn ngoài những cái bắt tay như cầm giữ lại. Quá nhẹ nhàng và rất đổi mong manh. Ngày mai con đường West đi, tôi không bao giờ đến đó, và con đường dẫn tôi về, vẫn chỉ là bước chân tôi.

Tôi không dự party đưa tiễn. Tôi nói với West tôi bận gặp Counselor của tôi vào lúc một giờ trưa. Mắt tôi buồn tênh. Tôi cố gắng cầm giữ nước mắt. Tôi quên nói với West một lời chúc, một câu chào.

Tôi đứng lên. West đứng lên theo, vội vàng ôm vai tôi. Tôi tránh mắt nhìn của West, quay mặt bươc đi vội vã.

Tôi nghe như West đã nhìn theo. Tôi nghe như giữa tôi và người cũng gọi là kỷ niệm. Một chút tình thơ dù lời yêu chưa trao, nụ hôn nồng chưa có. Tôi nghe như tôi và người, một thoáng nào cũng đã thuộc về nhau, như với Chuân một ngày xưa tuổi dại…

Vâng, West đi hãy nhớ. Tôi không bao giờ quên ngày tôi mới nhận việc, West như một người thầy đã chỉ dạy những bài học đầu tiên.

Vâng, tôi về, tôi nghĩ làm sao cho nguôi quên chút kỷ niệm xót xa này.

M.H. Hoài Linh Phương

(1) thơ Đoàn Đại Trí (2) thơ Nguyên Sa

CUA ĐÀO XƯA VÀ NAY

Hai tiếng “cua đào” nghe có vẻ nhẹ nhàng, thanh nhã hơn là dùng hai tiếng “tán gái”. Câu “cua đào” vừa quê quê, vừa tục tục làm sao ấy. Thế nhưng các cụ ta ngày xưa chắc chắn chỉ mới có từ tán gái hoặc ve gái chứ làm gì đã có từ cua đào. Có nơi chúng tôi còn nghe các cụ ấy bảo là đi “lơn” gái nữa cơ. Nhưng chữ “lơn” sao thấy nó thô tục quá, thành ra chúng tôi không dùng ở đây.

Cua đào là tán gái, có nghĩa là thấy người con gái hay người đàn bà nào mà mình thích thì dùng cách ve vãn, lấy lòng để được gần gũi hầu thực hiện những ý đồ mà mình toan tính ở trong lòng. Có lẽ không ai có thể nói chắc chắn được là các cụ ta ngày xưa cua đào như thế nào, có viết thư kẹp vào sách hoặc làm thơ rồi dúi vào tay người đẹp như chúng ta bây giờ hay không ? Ðiều này chúng tôi thấy là không ổn vì các cụ bà của chúng ta ngày xưa rất ít có người được cắp sách đến trường, nói rõ ràng hơn là hiếm có người biết chữ lắm. Cái cỡ như các bà Ðoàn Thị Ðiểm, bà Huyện Thanh Quan, bà Hồ Xuân Hương thật là hiếm, quý, không đủ để đếm cho đầy 10 đầu ngón tay.

Một cái khó khăn của các cụ ta ngày xưa nữa, theo quan niệm về lễ giáo ngày đó thì đàn bà con gái chỉ quanh quẩn ở trong nhà, ngoài đường ngoài xá là nơi chốn của đàn ông :

Gái thì giữ việc trong nhà

Khi vào canh cửi, khi ra thêu thùa

Trai thì đọc sách ngâm thơ

Dùi mài kinh sử để chờ kịp khoa…

(dân ca VN)

Thế thì dễ gì gặp mặt để mà tán tỉnh được, bởi vậy các cụ ông cụ bà ta ngày xưa lấy nhau phần lớn là do sự sắp đặt của cha mẹ, hoặc là do mai mối, các cụ chẳng cần phải tìm hiểu, phải yêu trước như chúng ta bây giờ, cứ về ăn ở với nhau, sinh con đẻ cái rồi tình yêu từ từ đến sau. Do phần lớn các cụ bà không biết chữ, thành thử các cụ ông chỉ có thể “cua” các cụ bà bằng “miệng”, mà cua bằng miệng thì phải mặt đối mặt mới cua được.

Trong cuốn Tục Ngữ, Thành Ngữ, Ca Dao và Dân Ca Việt Nam của Soạn giả Trần Ngọc Ngải có cả thẩy 16.347 câu, nói về đủ mọi vấn đề, riêng về “cua đào” có lẽ tiêu biểu nhất là những câu dưới đây :

Ðường đi trăm dặm anh qua

Mượn mình làm mối cho ta một người

Một người mười tám đôi mươi

Một người vừa đẹp vừa tươi như mình…

Ðó là những câu “tán gái” tìm thấy trong sách vở, còn “tán gái” thực sự ở ngoài đời mà nhân vật điển hình thì hình như cũng chỉ có hai vị là cụ Nguyễn Trãi và cụ Nguyễn Công Trứ. Cụ Trãi làm quan lớn cho vua áo vải Lê Lợi, thế mà đến cái tuổi ngoài “6 bó”, gần hết xíu quách mới gặp được nàng Thị Lộ sắc nước hương trời còn trẻ măng. Không biết cụ có tỉ tê, tán tỉnh hoặc “bùa phép” gì khác không, chứ cứ theo sách vở kể lại thì cụ chỉ “cua” nàng bằng 4 câu thơ :

Ả ở đâu ta, bán chiếu gon

Hỏi rằng chiếu ấy hết hay còn

Xuân xanh chừng độ bao nhiêu tuổi

Ðã có chồng chưa, được mấy con ?

Chỉ có thế thôi, thế mà Thị Lộ theo cụ về dinh đấy.

Ðến cụ Nguyễn Công Trứ thì thật là hết ý, chuyện kể như thế này :

– Thuở còn là một học trò, cụ mê một em đào hát quá xá cỡ, mê đến nỗi cụ phải xin làm một tay đánh trống cho đoàn hát để được gần người đẹp. Một hôm cụ theo em đi hát ở đâu đó, có lẽ với nhiệm vụ mang đồ và ”ắc-coóc” cho em, đến một quãng đồng vắng, không biết cụ tán tỉnh hay năn nỉ ỉ ôi thế nào mà cụ “để nhẹ” vào em một quả, sau khi được rồi thì cụ biến. Bẵng đi một thời gian khá lâu, một hôm em lại được mời đi hầu hát cho một vị quan lớn nọ, gặp mặt quan, tưởng ai hoá ra là cái anh học trò “mắc phải gió” ngày nào. Nàng nhận ra chàng nhưng chàng lại không nhớ nàng là ai, phải đợi đến khi nàng hát :

Giang sơn một gánh giữa đồng

Thuyền quyên ứ hự, anh hùng nhớ chăng ?.

Khi đó cụ Trứ mới nhận ra nàng là người mà mình mê tít thò lò thuở nào, thế rồi sau cuộc hát có còn chuyện gì xẩy ra giữa quan và nàng nữa không thì… trời biết !

Trên đây là những cách “cua đào tán gái” của người xưa. Bây giờ chúng tôi xin nói về những lối “tán gái” người ngày nay. Thế nào chả có vị thắc mắc hỏi : “thế nhà bác có cua đào bao giờ không ? Nếu có thì cứ đem ngay chuyện nhà bác ra mà nói, việc gì phải nói chuyện của những ai ai cho nó thêm phiền toái mà chưa chắc đã có thật !” Vâng, dĩ nhiên là chúng tôi có cua đào chứ, không phải chỉ một lần mà những mấy lần cơ.

Tôi với nàng học cùng trường nhưng khác lớp. Nàng có nước da bánh mật, mặt tròn, tóc dài bồng bềnh. Thật ra thì nàng không đẹp, nhưng được cái rất nhí nhảnh dễ thương, thế nên tôi mới thích nàng hết ý. Ðã nhiều đêm tôi mơ thấy tôi và nàng dắt tay nhau đi dung dăng dung dẻ trên bãi biển thơ mộng nào đó, tình tứ không thể tả được. Khi tỉnh dậy, tôi nghĩ bụng : Nếu sau này mình lấy vợ mà được một người như nàng thì cũng đã mãn nguyện lắm rồi.

Thế là tôi quyết chí “cua” nàng, biến nàng thành người yêu để sau này sẽ là vợ tôi. Tôi viết cho nàng một lá thư mà cho tới nay, vì đã lâu quá rồi – từ đó đến nay đã ngoài 50 năm rồi còn gì nữa – tôi không còn nhớ là mình đã viết gì trong đó, nhưng chắc là lâm ly, bi thiết, tả cảnh tả tình dữ lắm ! Tôi bỏ lá thư vào phong bì, dán lại cẩn thận, sau đó kẹp phong thư vào trong một cuốn sử thế giới rồi cầm tới trường.

Hôm đó là một buổi chiều trời mưa tầm tã (lớp tôi học buổi sáng, lớp nàng học buổi chiều). Tôi cầm cuốn sách đứng thập thò ở trước cửa phòng học của nàng. Thầy đang giảng bài, thấy tôi thập thò ở ngoài cửa, thầy liền bước ra hỏi : Có chuyện gì thế ?

Tôi đưa cuốn sách cho thầy, nói : “Con mượn của L. cuốn sử, nay đem trả lại, xin thầy cầm vào đưa cho L. ấy dùm con !” Thầy gật đầu, cầm cuốn sách vào đưa cho nàng và nói gì đó. Nàng ngước mắt nhìn tôi một cái rồi cầm cuốn sách bỏ vào hộc bàn, sau đó lại chăm chú nghe giảng bài. Sau khi thấy rõ ràng là nàng đã cầm cuốn sách bỏ vào hộc bàn rồi tôi mới yên trí ra về, lòng hồi hộp, hy vọng…

Mãi đến hơn một tuần lễ sau, nghĩ là nàng đã đọc thư tôi và cũng đã viết thư hồi âm cho tôi rồi, nên cũng vào một buổi chiều trời mưa lâm râm, tôi khoác áo mưa đứng chờ nàng ở trước cổng trường. Tan học, nàng đi ra. Tim đập thình thịch, tôi bước lại gần nàng, thì thầm hỏi : “L. đã đọc thư anh chưa, có thư trả lời cho anh không ?”

Nàng vừa đi vừa mở cặp lấy cuốn sử đưa cho tôi rồi lại lặng lẽ đi, không nói môt tiếng phản hồi ! Tôi cầm cuốn sách, thấy bên trong cũng cồm cộm như có một lá thư, lòng tràn trề sung sướng vì nghĩ chắc là thư của nàng hồi âm cho tôi. Về đến nhà, mở cuốn sách ra thì bên trong có một lá thư thật, nhưng đó lại chính là lá thư mà tôi đã viết cho nàng. Bao thư còn dán nguyên, chứng tỏ là nó chưa hề được bóc ra và nàng đã chẳng thèm đọc thư tôi !

Ðau khổ, bẽ bàng, tôi cầm phong thư xuống bếp, bỏ vào lửa đốt ra tro, không thèm đọc lại là mình đã viết gì ở trong đó nữa !!!

Thời gian là liều thuốc nhiệm mầu, nó chữa lành vết thương lòng của người ta một cách kỳ diệu. Tôi bị nàng cho leo cây một cách bẽ bàng như thế mà chỉ ít tháng sau thì đâu lại vào đó ngay. Thế rồi tôi lại gặp một người và tôi lại yêu người này quá cỡ thợ mộc, có thể nói là yêu hơn lần yêu trước rất nhiều. Rút kinh nghiệm lần thua trận trước, lần này tôi đi từ từ, ”từng bước từng bước thầm” rất công phu.

Biết được nàng thích thơ văn, tôi sưu tập những bài thơ thật hay của Lưu Trọng Lư, Xuân Diệu, Nguyễn Bính, và nhất là TTKH rồi nắn nót chép tặng nàng, dĩ nhiên là có kèm theo cả thơ của tôi nữa. Tôi nhớ là đã làm có đến hơn một chục bài thơ gửi cho nàng, tuy thơ tôi không hay, nhưng có lẽ cũng đã làm nàng cảm động lắm. Ngày trước có tờ Văn Nghệ Tiền Phong là tờ báo tôi khoái nhất, tuần nào tôi cũng mua một tờ đưa nàng đọc trước, nàng đọc xong đưa trả lại rồi tôi mới đọc (nhà nàng cách nhà tôi không xa, có thể nói là chỉ “một dậu mồng tơi xanh rờn”, thơ Nguyễn Bính). Cũng vì o bế nàng kỹ thế nên lần này tôi chiến thắng một cách vẻ vang (nNói nhỏ để các cụ nghe : Nàng là bà xã tôi bây giờ đấy).

Cùng thời và cũng là một anh bạn rất thân với tôi, nhà anh cách nhà tôi chỉ một quãng đường, cũng đang yêu da diết một người con gái. Anh ca tụng nàng như là một thần tượng, rồi cũng viết thư cho nàng, làm thơ tặng nàng, đặc biệt là còn sáng tác nhạc để ca tụng nàng nữa. Tôi còn nhớ mấy câu đầu trong bản nhạc của anh ta như thế này :

Tuyết Nghi ơi (Tên người yêu của anh là Tuyết Nghi)

Em là ánh sáng Là mùa xuân Em như ánh trăng rằm…

Thỉnh thoảng cứ vào khoảng 9-10 giờ đêm, tôi lại nghe tiếng sáo từ bên nhà anh vút lên : T… u… y… ế… t… N… g… h… i… ơ… i… Anh thổi sáo hay lắm mà vườn cây trái chung quanh nhà anh lại rất rộng, thành ra đêm khuya anh ra vườn thổi sáo không làm ai phiền lụy cả. Anh là người tài hoa, học giỏi, nhưng sao mà giống cụ Tú Xương thế không biết, lều chõng 2-3 lần cũng không qua nổi cái Tú tài một. Tôi đi lính, đeo đến lon trung uý rồi mới thấy anh vào ắc ê trong trường Bộ Binh Thủ Ðức. Ra trường, lên thiếu uý rồi anh mới cưới vợ, dĩ nhiên trong đám cưới của anh có tôi. Một điều đáng nói nhất, vợ anh không phải là Tuyết Nghi. Tuyết Nghi trên mặt có một vết sẹo nhỏ, một chân có tật nên đi hơi khập khiễng, thế mà khi còn yêu nàng, anh đã ví nàng như là ánh sáng, như là mùa xuân và như ánh trăng rằm… Ðúng là : “Khi yêu trái ấu cũng tròn” thật !

Tôi còn có một lần cua đào nữa, lần “cua” này cũng dễ thôi, chỉ có điều hơi tốn tiền một chút: Thí dụ như khi nàng đánh tứ sắc thì tôi sung sướng ngồi bên cạnh với hai bàn tay hí hoáy. Mà nàng đánh tứ sắc dở ẹc, cứ thua hoài, nhưng lại thua bằng tiền của… tôi ! Lúc đó tôi đã vợ con đùm đề rồi, các cụ thấy là dại gái chưa ?!

Nghe đâu ở bên Mỹ  người ta chỉ cua đào bằng nước bọt, mà nước bọt ở xứ thực dụng này thì thật khó mà thành công. Ăn tiền nhất là có cái mác : Bác sĩ, kỹ sư, luật sư hay giám đốc, manager v.v… Bằng không thì cũng phải có job thơm, có việc làm vững chắc rủng rỉnh 5 – 6 ngàn đô/tháng. Vì quen được nàng rồi còn phải dẫn nàng đi ăn, đi shopping. Nay quà này, mai quà khác, mà quà càng đắt tiền thì chàng càng có giá ! Thời bây giờ mà còn cua đào bằng những câu tương tự như : “Ai lao du”, yêu em mấy núi (anh) cũng trèo, mấy sông (anh) cũng lội, mấy đèo (anh) cũng qua… thì khó thành công lắm vì nó xưa quá rồi… Diễm. Thời buổi kim tiền thì càng “thực tế” càng thực dụng càng tốt !

Mới đây tôi quen một “bà” (vì tuổi mình đã 6 bó, nên tìm đối tượng cho xứng đôi vừa lứa) đang thuộc vào loại “ma vú dài, vì đã qua mấy lửa rồi. Chồng ly dị, ở vậy nuôi con. Vì thời buổi khủng hoảng kinh tế, nàng đã thất nghiệp mấy tháng qua, vào mạng tìm “kép độc”. Nhan sắc của Thái Thảo (tên bà “ma vú dài” này) coi cũng tạm được (già rồi, buôn tảo bán tần nên da rám nắng đâu còn mịm màng, khuôn mặt bắt đầu đã hằn vết chân chim), chân dài, áo bó, nổi phồng hai ngọn núi cao vời vợi. Có lẽ vì thế mà tôi leo núi cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, không nổi.

Nhưng cách cua đào kiểu thực dụng thì tôi thuộc hàng cao thủ. Liền mời nàng đi ăn nhà hàng đặc sản biển, nàng quất cả nửa ký tôm sú cùng một lẩu hải sản với một “con nhỏ” bạn đi kèm làm “ấp chiến lược”, chắc sợ tôi tấn công chớp nhoáng như mấy thằng phải gió hay làm ẩu, chưa hết khi về nàng còn nói “thẳng Tèo con Tủn chưa ăn gì, để em mua về cho chúng”. Ngày hôm đó mất gần nửa “vé” đau hơn hoạn. Chưa hết, hôm sau nàng còn đòi đi shopping, tôi cũng chiều lòng. Thế là cách cua đào kiểu thực dụng của tôi đạt thành công, Thái Thảo đã OK, tưởng tôi là đại gia, cùng tôi lặn hụp trong biển tình lai láng. Nào ngờ chưa xong trận nàng đã phán : “anh hết xí quách rồi, thật chán” ! Thế là chia tay, mang mối hận tốn hết “một vé” với nàng, và thật ấm ức với thằng con tôi vô cùng.

Tôi có quen một ông, năm nay cũng mấp mé ở vào cái tuổi “cổ lai hi” rồi, mỗi lần gặp nhau ông ấy đều than là cô đơn quá vì “bà già” đã mất từ lâu ! Tôi bảo : Trong mấy tờ báo đấy, có thiếu gì các bà các cô, công dung ngôn hạnh đủ. Cứ mở cái mục Kết Bạn Thư Tín ra mà chọn, thấy bà nào, cô nào ưng ý thì viết thư mà xin bàn tay. Ông ấy thở dài : Có thử rồi, chọn mãi mới được một bà, thư đi thư lại mấy lần, hỏi về mình đủ thứ chuyện mà chẳng cho mình biết một tí gì về “người ta” cả, vừa bực mình, vừa mất thì giờ nên thôi luôn !

Tôi nghĩ bụng : Ông này khó tính thật, người ta phải hỏi kỹ càng về ông là phải. Ai biết ông là thằng cha căng chú kiết nào, cứ rước đại ông về, hay là cứ về đại với ông, lỡ gặp phải một ông già “Ba Tri” với khẩu súng rỉ rồi làm sao ?! Cua đào mà thiếu kiên nhẫn như ông thì đến ngày xuống lỗ cũng chưa chắc đã có… đào !

Thấy tôi tối ngày cứ chúi mũi vào cái Computer, trong khi bà xã tôi bận rộn hết chuyện này đến chuyện khác mà chẳng nhờ vả được gì ở tôi cả, bà ấy kéo một cái ghế đến ngồi bên cạnh tôi, hỏi : “Ông viết thư cho bà nào mà mải miết thế ?” Ðọc xong một đoạn, bà ấy chép miệng, cười :

– Bây giờ mà cua đào chỉ bằng mấy bài thơ như ông ngày xưa, thì chỉ có nước nằm nhà ôm gối ôm, chứ đừng có hòng mà rớ được vào tay người đẹp !…

Còn theo ý kiến phản ánh của nhiều người, việc tán gái hay o mèo và cua đào bây giờ đã xưa trên trái đất này rồi. Bây giờ nam cũng như nữ đều thích hưởng thụ. Vì 60 năm cuộc đời rất ngắn, tội gì mà không nẹo nhau cho đã. Thời học sinh còn hay đi tập thể  với mấy “chiến dịch” về vùng sâu vùng xa giúp dân vượt khó. Đêm thường nằm ngủ chung với các em tóc dài cùng chung chí hương. Các cô em ấy cũng thường làm bộ vờ ngủ mê và ôm cứng lấy người nằm bên như không hề biết là nam hay nữ, gặp anh chàng “phải gió” lên cơn thèm thịt sống, liền khều nhẹ cô em ra vườn để tiến mạnh tiến vững chắc vào… hang cọp là cả hai đê mê luôn. Không cần thơ tình qua lại, không cần nước bọt mà cũng chẳng cần tiền; cái cần nhất là phụ huynh bảo con cái phải biết vâng lời, mọi lúc mọi nơi, đó mới là thực dụng trong cách tán gái, cua đào thời nay từ trẻ đến già.

Cao Bồi Già post (theo Hưng Yên)

BỊ 5 BÀ… HIẾP TỚI CHẾT

…..” rút kinh nghiệm”=> các ông chỉ nên lấy tối đa chừng 3-4 bà thôi ! ha ha

Một doanh nhân giàu có, chồng của 6 bà vợ, đã chết sau khi bị những người vợ ghen tuông ép quan hệ tình dục kéo dài, 6 lần liên tiếp.

Khi doanh nhân người Nigeria Uroko Onoja đang làm “chuyện ấy” với người vợ trẻ nhất thì 5 bà vợ còn lại tay dao tay gậy lao tới và đòi Onoja cũng quan hệ với từng người một trong số họ.

Ông Onoja sau đó đã liên tiếp quan hệ với bốn bà nhưng “ngừng thở” khi người vợ thứ năm đến bên giường. Vụ việc xảy ra tại Ogbadibo, nhật báo bưu điện Nigeria cho hay.

Hai phụ nữ đã bị bắt sau vụ việc trên tại bang Benue hồi tuần trước với thuật ngữ được dùng là để mô tả số phận của doanh nhân trên là “bị hiếp tới chết”.

Ông Onoja được cho là trở về nhà từ một quán ba trong cộng đồng nhỏ tại Ugbugbu, Ogbadibo, vào khoảng 3h sáng thứ ba và đi tới phòng người vợ trẻ nhất.

Năm người vợ còn lại của ông này, được cho là đã tổ chức một cuộc họp để bàn về ý định trên trước khi chồng về nhà, đã bị cáo buộc xông vào phòng ngủ cô vợ út, tay cầm dao và gậy khăng khăng đòi quyền ăn nằm với chồng.

Doanh nhân trên, được mô tả là một nhà hảo tâm đã có những cống hiến tích cực cho sự phát triển của cộng đồng địa phương, đã kháng cự lại các yêu cầu trước khi bị khuất phục.

Ông Onoja được thông báo là ngừng thở và không thể hồi sức cấp cứu sau khi phải quan hệ liên tiếp với các bà vợ. Người vợ trẻ nhất của ông này nói, 5 bà vợ đã chạy vào rừng khi biết chồng đã chết.  (theo Hoài Linh – DailyMail)

SẮC BƯỚM MUÔN MÀU

Yên Huỳnh post