RẮN HỔ RỪNG U MINH

ĐI TÌM RẮN HỔ MÂY

KHỔNG LỒ

DỰNG TÓC GÁY VỚI NHỮNG LOÀI RẮN CÓ… MÀO

Với mỗi người lớn lên ở đất nước Việt Nam, thì con rắn có mào, như mào gà trên đầu, rất ấn tượng, đi vào tâm trí. Các cụ già thường kể, ở đền nọ, miếu kia có con Rắn Thần có mào canh giữ. Loài rắn này không cắn người, nhưng ai cũng khiếp sợ, coi là thần thánh. Tuy nhiên, có một điều là chẳng có chứng cứ rõ ràng nào về loài rắn có mào đỏ chót như mào gà trên đầu cả ngoài những lời kể kiểu dọa nạt trẻ con.

Mới đây, ở làng Kính Nỗ (Uy Nỗ, Đông Anh, Hà Nội), người dân còn xây một ngôi miếu thờ Rắn Thần có mào. Người dân nơi đây đều sợ hãi, cung kính thờ Thần Rắn rất trang trọng.

Chuyện rằng, năm ngoái, ông Nguyễn Văn Thảo, người làng Kính Nỗ bắt được con rắn màu xám to bằng bắp tay, trên đầu có cái mào đỏ chót như mào gà.

Ông này khâu miệng rắn lại rồi đem ra chợ bán, nhưng thợ rắn chẳng dám mua. Nhìn cái mào đỏ chót trên đầu, họ đều bỏ chạy. Theo họ, rắn có mào là rắn đã thành tinh, rất linh thiêng, nên không dám mua. Họ khuyên ông Thảo thả rắn ra. Không bán được rắn, ông Thảo đem về cây đa đầu làng, chỗ ông bắt được rắn để thả. Tuy nhiên, vì luống cuống, ông quên cắt chỉ khâu miệng rắn.

Cuối năm 2010, người con trai ông Thảo đột nhiên phát bệnh lạ, không nói không rằng, cứ bò trườn khắp nhà như rắn. Lúc ngủ thì cuộn tròn như rắn. Mang cơm không ăn, anh ta chỉ đòi ăn trứng gà sống.

Lúc bị “ma nhập”, anh này thường xuyên bảo : “Ta là rắn thần đây, sao chúng mày dám khâu miệng ta lại ?”. Một bà thầy bói xem song sợ quá bảo Thần Rắn đã nhập vào người anh này và yêu cầu ông Thảo phải xây một ngôi miếu thờ Thần Rắn. Đầu năm nay, ông Thảo đã xây miếu thờ Rắn Thần ở ngay gốc cây đa. Xây miếu xong, con trai ông Thảo không biến thành rắn nữa.

Hàng ngày, ông và nhân dân thờ cúng, đặt trứng gà, món ăn yêu thích của Thần Rắn vào trong miếu. Thi thoảng, lại có vài quả trứng biến mất, không rõ có phải rắn có mào về ăn không ?

Chẳng rõ thực hư câu chuyện rắn có mào thế nào, nhưng có một sự thực là người dân làng Kính Nỗ đã xây dựng miếu thờ Thần Rắn và xì xụp cúng bái.

Để làm rõ thực hư câu chuyện về rắn có mào, xin gửi tới độc giả một số hình ảnh mà tác giả sưu tầm trên khắp thế giới về loài rắn có “mào”:

1/- Ở Việt Nam, có một loài rắn duy nhất có sừng đó là rắn lục sừng Fansipan. Tên Latinh : Trimeresurus cornutus. Họ : Viperidae. Tuy nhiên, chiếc sừng của nó không phải nhú từ trong đầu ra mà hình thành từ lớp vẩy dầy trên hai mí mắt của chúng.

2/- Loài rắn độc có sừng ở sa mạc Cerastes

3/- Rắn râu – Erpeton tentaculatum

4/- Rắn voi – Rhynchophis boulengeri.

5/- Rắn độc Gaboon – Bitis gabonica

6/- Rắn Bitis Rhinoceros – Ứng cử viên nặng ký nhất cho sự lầm tưởng về rắn mào.

7/- Rắn sừng – Rhinoceros Bitis

8/- Rắn sừng – Rhinoceros Viper có 7 màu và thích sống dưới nước

9/- Rắn mi mắt vàng – Golden Eyelash Viper. Nếu nhìn ngang thì mi mắt cũng dễ tưởng là mào.

Còn đây là một số tượng rắn ở các ngôi chùa Việt Nam, Lào, Thái Lan, về loài rắn nhiều đầu, có mào.(theo Bích Thủy – tổng hợp nhiều nguồn)

SỢ RẮN HỔ MÂY

TẤN CÔNG

Con hổ mây khổng lồ đang bò ở ngay bìa rừng, cạnh bờ kênh. Nhóm kiểm lâm đứng cách con rắn chỉ 10m. Bỗng nhiên, con rắn cất đầu lên không trung, cao tới 2m, rồi bành mang thở phì phì.

Theo anh Tuấn, kiểm lâm Vườn quốc gia U Minh Hạ (Cà Mau), sau khi xảy ra sự việc giáp mặt rắn hổ mây khổng lồ, chốt kiểm lâm Cây Gừa, anh cùng nhóm kiểm lâm sợ hãi quá đã rời chốt về ban quản lý báo cáo lãnh đạo gồm anh Thế và anh Linh (Chánh Phó giám đốc). Lúc đó, anh Tuấn mới biết đến chuyện ông Chín Của (nguyên Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Cà Mau) và anh Hóa cũng từng chạm mặt hổ mây khổng lồ cách đó vài năm. Nơi ông Chín Của và anh Hóa đi tuần gặp hổ mây bò ngang đường cách trạm Cây Gừa, nơi nhóm kiểm lâm này ở khoảng 3.000 mét.

Ông Chín Của khi đó đang là lãnh đạo ngành kiểm lâm, đã thông báo tình hình gặp rắn với ban lãnh đạo Vườn Quốc gia U Minh Hạ. Tuy nhiên, sau khi bàn bạc, sợ ảnh hưởng đến tinh thần anh em kiểm lâm, nên đã thống nhất giấu kín chuyện này. Chỉ đến khi nhóm anh Tuấn báo cáo sự việc gặp rắn khổng lồ, thì lãnh đạo vườn quốc gia mới nói thật chuyện ông Chín Của gặp rắn. Lãnh đạo vườn quốc gia đã động viên anh em tiếp tục yên tâm công tác, bởi dù loài hổ mây tuy to lớn, nhưng không sát hại người bao giờ cả. Sau khi được lãnh đạo vườn động viên, anh Tuấn cùng các kiểm lâm viên tiếp tục về chốt giữ rừng.

Hai tháng sau vụ rắn hổ mây khổng lồ về sát chốt bắt chồn, thì con hổ mây đó lại bò về “thăm” anh em kiểm lâm. Bữa đó, nhóm kiểm lâm gồm 6 anh em Thình, Lĩnh, Hải, Khai, Nam, Tuấn ăn cơm tối xong, mọi người uống trà, thì anh Lĩnh nhận nhiệm vụ ra bờ kênh ngay cạnh chốt nhấc rọ đơm cá.

Vừa đi ra bờ kênh, cách chốt 20m, thì anh Lĩnh hét lớn : “Tới nữa anh ơi !”. Anh Tuấn chạy ra khỏi lán hỏi : “Tới gì mày ?”, rồi cả nhóm kiểm lâm mỗi người một chiếc đèn pin chạy tới. Một con hổ mây khổng lồ đang bò ở ngay bìa rừng, cạnh bờ kênh. Nhóm kiểm lâm đứng cách con rắn chỉ 10m. Tất cả đèn pin được bật lên xem là rắn hay trăn.

Bỗng nhiên, con rắn cất đầu lên không trung, cao tới 2m, rồi bành mang thở phì phì. Loài trăn bò dưới đất chỉ dũi dũi đầu, chứ không bao giờ cất đầu cao như thế. Đó chính xác là con rắn hổ mây khổng lồ, lớn tương tự như con mà nhóm kiểm lâm này gặp hai tháng trước.

Nhiều khả năng đây chính là con rắn khổng lồ mà các anh đã gặp hôm nó về sát chốt tóm con chồn. Con rắn vừa cất đầu lên, anh Tuấn hét lớn : “Chạy chúng mày ơi !”. Thế là cả nhóm kiểm lâm cùng chạy té về chốt.

Lúc đó, nhóm kiểm lâm này mới hiểu vì sao, một số hộ dân sống rải rác trong rừng, cách chốt kiểm lâm Cây Gừa khoảng 2-3 cây số liên tục bị mất chó. Nhiều khả năng con hổ mây này không kiếm được mồi, nên mò về chỗ có người ở để săn chó nuôi. Đàn khỉ lông vàng thường về chốt Cây Gừa vốn có tới 35 con, nhưng số lượng cứ giảm dần, giờ chỉ còn 13 con. Có thể con hổ mây này đã xơi tái phần lớn đàn khỉ.

Những ngày sau lần gặp hổ mây khổng lồ, đêm nào cũng vậy, anh em kiểm lâm đều nghe thấy tiếng ào ào như gió cuốn ở rừng tràm, quanh quẩn chốt kiểm lâm. Biết rằng con hổ mây đang ở gần chốt, nên anh em kiểm lâm sợ hãi không ngủ được.

Thời điểm đó, chốt kiểm lâm chỉ dựng tạm bằng mấy chiếc cột, lợp lá tràm, bọc thêm tấm bạt bên trên để chống dột. Mấy kiểm lâm chả khác gì con mồi trước miệng rắn. Sau vài đêm mất ngủ, anh em kiểm lâm chốt Cây Gừa sợ hãi quá, lại kéo về gặp lãnh đạo Vườn Quốc gia U Minh Hạ. Mọi người nhất loạt đòi bỏ chốt, chứ ở đó sợ lắm, con rắn không săn được mồi, đói bụng, thì anh em mất mạng như chơi.

Thấy sự việc có vẻ trầm trọng, lãnh đạo Vườn quốc gia U Minh đã làm chuyến khảo sát xuống chốt Cây Gừa. Các phương án được đưa ra gấp rút, đó là dựng chốt bằng gỗ, có cửa chắc chắn và quây chốt bằng lưới B40.

Dựng vách nhà thì anh em kiểm lâm đồng ý, nhưng quây lưới thì phản đối, bởi lưới B40 chẳng ăn thua gì với con rắn. Nếu nó mò vào chốt, thì tấm lưới chả khác gì cái rọ nhốt anh em kiểm lâm, để nó có thể bình tĩnh thưởng thức từng con mồi. Cứ để nhà trống, nó mãi ăn người này, thì người kia còn có cơ hội tẩu thoát.

Ngoài việc dựng nhà chắc chắn, chốt kiểm lâm còn được phân một khẩu súng, do anh Hải quản lý. Tuy nhiên, lãnh đạo quy định rõ, chỉ được dùng súng để bắn dọa, xua đuổi con rắn, trừ khi nó tấn công người. Mỗi kiểm lâm cũng được cấp một con dao mác rất dài và sắc, luôn đeo bên mình để phòng thủ. Ngoài ra, chốt kiểm lâm Cây Gừa cũng là đơn vị duy nhất ở Vườn Quốc gia được cấp đèn sạc rất mạnh và máy Icom, để cấp báo khi bị rắn hổ mây tấn công.

Tuy nhiên, sau khi được trang bị tận răng, thì con hổ mây khổng lồ đó xuất hiện thưa thớt dần rồi biến mất hẳn. Anh em kiểm lâm ở đây chưa nhìn thấy nó thêm lần nào nữa.

Đồng hồ điểm 8 giờ đêm, chúng tôi nai nịt lên đường. Đèn pin người cầm tay, người đeo ở đầu. Người cầm dao, người cầm gậy cốt để an lòng, rồi cứ thế đi dọc bờ kênh. Thi thoảng lại có một con đường mòn cứu hỏa cỏ rậm lấp lối dẫn vào trong rừng. Anh Tuấn đi trước soi đèn, vạch cỏ xua rắn, chúng tôi lò dò theo sau. Đi một lát, anh Tuấn lại dừng lại, bảo mọi người im lặng để anh lắng tai nghe. Tuy nhiên, chẳng thấy sự di chuyển ào ào như bão cuốn của rắn khổng lồ từ xa vọng lại.

Rừng đêm yên tĩnh đến lạ thường. Thi thoảng, từ xa vọng đến tiếng nai tác, tiếng chồn kêu nhang nhác tiếng mèo.

Rắn hổ mây khổng lồ chẳng thấy đâu, nhưng chúng tôi chụp được vô số hình ảnh về các loại rắn nước, rắn độc to cỡ cổ tay, ngón chân người. Thậm chí, có cả những chú rắn có râu, nhỏ bằng cái đũa, nằm khoanh tròn trên lá khoai nước mặt kệ ánh đèn pin và đèn flash sáng lòa. Lạ lùng nhất là những chú rắn ánh lên màu xanh ngọc lấp lánh. Thậm chí, chú mèo rừng dạn người còn đứng im trước đèn cho chúng tôi chụp.

Đêm sau, chúng tôi đã nhử rắn hổ mây khổng lồ bằng cách buộc vịt vào dây thả dưới mương cho nó kêu, đêm sau thử bằng con chó cỏ, rồi đêm tiếp treo chú mèo lên ngọn tràm để giả mồi chồn… Thế nhưng, suốt cả tuần mà rắn hổ mây khổng lồ vẫn không xuất hiện.

Anh Tấn Truyền, cán bộ khoa học của Vườn Quốc gia bảo rằng, anh đã nghe vô vàn chuyện về rắn hổ mây khổng lồ trong rừng U Minh, nhưng bản thân anh, cũng ngang dọc trong rừng mười mấy năm rồi, mà vẫn chưa có duyên gặp được loài rắn này. Anh Truyền chưa tin lắm vào sự tồn tại của nó, nhưng tôi thấy cái cách mà anh em kiểm lâm nghiêm cẩn chuẩn bị cùng chúng tôi luồn rừng tìm rắn, đủ biết sự tồn tại của loài hổ mây khổng lồ là có thật. Chỉ có điều, nó nặng vài tấn, vài tạ, hay vài chục kg, thì còn là một câu hỏi vẫn chưa có lời giải đáp. (theo VTC News)

ĐẠO SĨ TRÊN CẤM SƠN

Cây bút phóng sự Phạm Ngọc Dương của báo VTC News đã kỳ công lên núi, ra đảo, vào rừng sâu miền Tây để giải mã những thông tin về loài rắn khổng lồ, tưởng như chỉ có trong những bộ phim viễn tưởng của điện ảnh Mỹ.

Nhắc đến loài rắn hổ mây khổng lồ, có khả năng nuốt chửng cả bò, trâu, người, thậm chí cả voi, những người lớn tuổi ở miền Tây đều nghe đến. Nhiều người kể vanh vách về loài rắn khổng lồ này. Tuy nhiên, không phải ai cũng được diện kiến loài rắn có cơ thể to như khạp da bò (chum vại cỡ lớn, đường kính 0,6-0,7m), hay to bằng cây thốt nốt già, dài vài chục mét, đầu ngẩng cao đến ngọn cây tràm cổ thụ.

Điều đáng tiếc là vẫn chưa có tấm hình, đoạn video hay tiêu bản xác rắn khổng lồ nào để chứng minh sự hiện diện của chúng là có thật 100%.

Câu chuyện về rắn hổ mây khổng lồ, cứ ba thực bảy hư, chẳng biết đường nào mà lần. Tuy nhiên, không thể không khẳng định rằng, rắn hổ mây là loài vật hấp dẫn nhất trong những câu chuyện đường rừng vùng sông nước Cửu Long. Đã có rất nhiều câu chuyện thú vị, bất ngờ về loài rắn khổng lồ có tên hổ mây…

Đạo sĩ ẩn tu luyện võ diệt rắn hổ mây khổng lồ

Nhắc đến rắn hổ mây, hay những huyền thoại về vùng Thất Sơn, không thể không nhắc đến đạo sĩ Ba Lưới. Ông không chỉ là đạo sĩ cuối cùng của vùng Thất Sơn huyền thoại, mà ông còn là người từng có những trận thư hùng vang danh cả vùng với cọp và rắn hổ mây khổng lồ.

Chuyện diệt cọp và hổ mây khổng lồ của đạo sĩ Ba Lưới đã đi vào sách vở, vào những cẩm nang giới thiệu về vùng Thất Sơn do cơ quan Nhà nước phát hành.

Thất Sơn, hay còn gọi theo tên nôm là Bảy Núi. Vùng đất giáp biên giới Campuchia thuộc tỉnh An Giang bỗng đột khởi 7 quả núi thiêng. Trong số đó, núi Cấm (còn gọi là Cấm Sơn) cao nhất, tới 700m so với mặt nước biển, và cũng được coi là quả núi linh thiêng nhất vùng. Từ ngày xảy ra vụ lở khối đá ngàn tấn, đè chết mấy người, con đường lên núi bị chặn lại. Du khách muốn lên đỉnh Thất Sơn buộc phải cuốc bộ, hoặc thuê xe ôm đi len lỏi trong rừng. Đoạn nào không có đường thì cuốc bộ.

Lần mò cả buổi ở chân núi, rồi tôi cũng thuê được người dẫn đường. Xe máy chạy đến đầu ấp Thiên Tuế (An Hảo, Tịnh Biên) thì dừng lại, vì không còn đường. Tiếp tục cuốc bộ chừng hơn tiếng đồng hồ, len lỏi trong rừng, đến hết con đường mòn, thì ngôi nhà gỗ hiện ra, chênh vênh vách núi, ẩn hiện trong lùm cây. Người dân trong vùng gọi vách núi này là Long Hổ Hội. Đạo sĩ Ba Lưới sống cùng gia đình trong thung lũng này, tách biệt hoàn toàn với ấp Thiên Tuế.

Khi chúng tôi đến, đạo sĩ Ba Lưới đang thong thả hái thuốc trong vườn. Quanh ngôi nhà gỗ của ông là những vườn thuốc, do ông gieo trồng, chăm sóc. Đạo sĩ Ba Lưới mang hình dạng đúng như tưởng tượng của tôi. Mái tóc dài trắng như cước được buộc tó. Đầu quấn khăn. Bộ râu trắng toát dài chấm ngực.

Thật khó tin, khi đã tròn 100 tuổi, mà ông vẫn trồng thuốc, hái thuốc, bốc thuốc cứu người. Trong vùng, hễ ai bị rắn độc cắn, đều tìm đến nhờ vả ông. Độc rắn loại gì ông cũng hóa giải được.

Nhấp mấy chèn trà, mất dăm phút hồi tưởng, ông mới bắt đầu câu chuyện đời mình. Đó là một tuổi thơ đầy khốn khó, rồi những cơ duyên kỳ lạ ở vùng núi rừng rú, thâm u này.

Đạo sĩ Ba Lưới tên thật là Nguyễn Văn Y. Quê ông ở Chợ Mới (An Giang). Gia đình đông con, nên đói kém và thất học. Năm 19 tuổi, nghe người dân đồn trên núi Cấm có nhiều đạo sĩ có công năng kỳ dị, nên ông quyết định rời gia đình tầm sư học đạo. Sinh ra ở vùng sông nước, ngày ngày kiếm cá đổi cơm, nên đi đâu ông cũng dắt manh lưới bên mình. Có mảnh lưới đánh cá thì không sợ chết đường chết chợ. Vậy nên, hồi vác lưới lên Núi Cấm, mấy đạo sĩ thấy ngộ, nên gọi ông là Ba Lưới. Cũng từ đó, chẳng ai nhớ đến cái tên Nguyễn Văn Y của ông nữa.

Những năm 1930 của thế kỷ trước, vùng Thất Sơn, trong đó núi Thiên Cấm Sơn là nơi có nhiều đạo sĩ ẩn danh tu luyện. Họ có thể là những cao nhân muốn lẩn trốn thế sự, cũng có thể là những chí sĩ cách mạng tạm thời ẩn thân trong rừng chờ thời cơ.

Hàng ngày, các đạo sĩ trồng trọt, hái thuốc, đêm xuống luyện võ nghệ. Ngày đó, vùng Thất Sơn rừng rú hoang rậm, cọp beo đi thành đàn, rắn độc, đặc biệt là rắn khổng lồ bò lổm ngổm trong rừng, do đó, ai muốn sống trong rừng, phải có võ nghệ cao cường. Không có sức khỏe phi thường, võ nghệ tinh thông cùng tài bốc thuốc thì không thể sống được ở vùng rừng thiêng nước độc này.

Là người có sức khỏe, trí thông minh, lại chăm chỉ học hỏi, nên chàng trai Ba Lưới được nhiều đạo sĩ dạy dỗ, đào tạo. Có đạo sĩ dạy ông cách luyện khí công, đạo sĩ dạy thuốc, đạo sĩ dạy võ. Người thầy dạy ông ít nhất, nhưng để lại nhiều hoài niệm nhất trong ông là đạo sĩ Trường Sơn.

Trong lần hái thuốc, đi sâu vào rừng già, ông gặp một túp lều cỏ. Trong lều có một đạo sĩ tóc dài phủ vai, râu buông đến ngực. Biết đây là cao nhân ẩn tích, nên chàng trai Ba Lưới đã bái làm thầy. Vị đạo sĩ này bảo : “Phép tu của ta rất đơn giản, chỉ là một chữ Đạo. Nếu ngươi theo ta, thì chỉ có thể học được chữ Đạo mà thôi”.

Biết vị đạo sĩ này là kỳ tài, nên chàng trai Ba Lưới bái sư, rồi ở lại lều cỏ. Hàng ngày, Ba Lưới theo thầy đi hái thuốc. Hái cây thuốc nào, ông lại chỉ cho Ba Lưới biết công dụng. Ở với đạo sĩ Trường Sơn chừng hơn một năm, thì Ba Lưới học được cả trăm bài thuốc, chữa đủ các loại bệnh. Trong đó, bài thuốc trị rắn cắn là đặc biệt nhất.

Vậy nên, trong đời đạo sĩ Ba Lưới, ông đã cứu hàng ngàn người thoát khỏi án tử vì bị rắn độc cắn. Mãi đến sau này, đạo sĩ Ba Lưới mới hiểu chữ Đạo cao quý làm sao. Sử dụng các bài thuốc để cứu người cũng là một cách tu đạo.

Một đêm, đạo sĩ Trường Sơn nói với học trò Ba Lưới : “Ta có cả trăm thế võ nên dù có dạy con cả đời cũng không hết được. Tuy nhiên, ta sẽ chỉ truyền cho con một thế võ mà thôi. Ta mong con học đến nơi đến chốn”.

Thế võ mà vị đạo sĩ bí ẩn ấy truyền cho Ba Lưới có tên Bình phong lạc nhạn. Ông chỉ dạy một đêm là xong. Ông dặn Ba Lưới rằng : “Thầy cho con thanh danh tính được. Con có thành tài hay không phụ thuộc vào tính kiên trì và đạo đức của con”. Nói rồi, đạo sĩ nhún chân, nhảy vọt một cái. Chớp mắt, ông đã ở bên kia thung lũng và biến mất trong đêm trăng sáng vằng vặc.

Cho đến tận bây giờ, đạo sĩ Ba Lưới vẫn không nắm được chút gì về người thầy của mình. Đạo sĩ Trường Sơn đến từ đâu, tên thật là gì, tu luyện theo phái nào, ông cũng không biết. Người thầy ấy như thể vị tiên từ trên trời xuống. Đạo sĩ Ba Lưới bảo : “Hôm thầy biến mất tui buồn lắm, ngồi khóc cả buổi. Thầy đi mà chỉ để lại cho một thế võ thì làm sao thành tài được. Nhưng nghe lời thầy, tui cũng chịu khó rèn luyện. Càng rèn, tui càng thấy thế võ biến hóa kỳ ảo khôn lường. Đến bây giờ, tui vẫn chưa hiểu hết được sự biến ảo của thế võ này”.

Bản chất của thế võ là nhảy lên không trung và tung ra liên hoàn cước. Mức tối thiểu là phải ra được 3 cước cực mạnh trong mỗi cú nhảy lên không trung. Để rèn đôi chân, hàng ngày Ba Lưới gánh 150 kg đá lên tận đỉnh núi Cấm, rồi lại gánh xuống. Gánh nặng như thế, song ông chạy băng băng. Lúc bỏ gánh đá xuống, kết hợp với kỹ thuật dẫn khí, ông thấy cơ thể vô cùng nhẹ nhõm, như thể bay lên được.

Để rèn thêm võ nghệ, Ba Lưới còn bái nhiều đạo sĩ nữa làm thầy. Ông theo học cả môn phái của đạo sĩ Đoàn Minh Huyên, với các thế võ thần, hay còn gọi là siêu hình, rồi cả môn võ rồng khiến dao đâm vào người chẳng ăn thua gì. Tuy nhiên, có một điều ông Ba Lưới nhận ra, đó là, càng tìm hiểu những môn võ khác, ông càng thấy được quyền năng thượng thừa của thế võ Bình phong lạc nhạn mà đạo sĩ Trường Sơn truyền dạy cho ông.

Đạo sĩ Ba Lưới chỉ tay sang bên kia vách núi bảo : “Khe núi này rộng chừng 20 mét. Ngày trước, tui tập trung tinh thần, khi thăng hoa, tui nhảy một cái sang bên kia”. Lợn rừng ở vùng Bảy Núi xưa kia nhiều vô kể. Những con lợn độc chiếc, nặng đến 200 kg là nỗi ám ảnh của người dân. Không ít người lên nương bị những con lợn với cặp răng nanh nhọn hoắt này húc chết. Nhiều người thành tật hiện vẫn còn sống quanh núi Cấm vì lợn rừng húc.

Đạo sĩ Ba Lưới đi rừng nhiều, nên có vô số lần bị lợn rừng độc chiếc khổng lồ tấn công. Tuy nhiên, với thế Bình phong lạc nhạn, ông dễ dàng thoát khỏi sự tấn công của nó. Ông chỉ tránh đòn và để cho nó sống sót. Cũng với thế Bình phong lạc nhạn, đạo sĩ Ba Lưới đã hạ thủ một con cọp 200 kg, khi nó đã ăn thịt một số người dân trong vùng. Ông nhảy vọt lên không trung, vừa tránh đòn con cọp, vừa ra tung liên hoàn cước trúng chỗ hiểm, khiến con cọp chết thẳng cẳng.

Tuy nhiên, tên tuổi đạo sĩ Ba Lưới chỉ nổi lên như cồn khắp vùng Thất Sơn và đi vào huyền thoại, khi ông sử dụng thế võ đặc biệt của mình để hạ thủ 2 con rắn hổ mây khổng lồ khi nó cố tình tấn công ông. (theo Phạm Ngọc Dương)

Xuân Mai post

CHỒNG NGOAN

Một cậu bé hỏi cha:

– Thưa ba, khi lớn lên con có thể làm bất cứ chuyện gì mà không cần hỏi ai, phải không ba ?

– Không được đâu con. Từng tuổi như ba mà muốn làm gì cũng phải hỏi mẹ con.

HƯ DANH

Thằng con trai đang học bài, bỗng chạy ra hỏi mẹ :

– Thưa má, hư danh là gì vậy má ?

– Hư danh là thứ danh hão, không có thật. Thí dụ như ba con là chủ gia đình, con xin tiền ba mà cho hay không là quyền của má. Hiểu chưa ?

CẨN THẬN

Một người chồng đi nhậu về khuya, vợ hỏi :

– Mấy giờ rồi anh ?

– Mới một giờ em ạ.

Lúc đó cái đồng hồ chợt gõ bốn tiếng. Ông chồng cằn nhằn :

– Cái đồng hồ nầy rõ cẩn thận. Gõ một tiếng người ta đã nghe rồi, cần gì phải gõ đi gõ lại đến bốn lần.

DỊP MAY

Một cặp vợ chồng già đang ngồi xem TV, chứng kiến một cảnh quá tàn bạo trong phim, bà vợ té ra ngất xỉu. Các đứa con trong nhà vội vàng gọi bác sĩ đến cấp cứu. Khám xong, bác sĩ nói :

– Không hề gì cả. Bà chỉ bị xúc động mạnh, để tôi tát cho bà vài cái là bà tỉnh lại ngay.

Ông chồng vội vàng nói:

– Đừng, đừng, để phần việc đó cho tôi. Dịp may được tát bả, tôi chờ gần suốt cả đời.

ĐÃ MUỘN

Bà vợ trẻ buông tờ báo xuống, nói với chồng một cách vui vẻ :

– Anh, một nhà tâm lý học nói rằng khi lập gia đình, người đàn ông sẽ khôn ra.

Anh chồng đáp :

– Đúng vậy em ạ ! Nhưng lúc đó mọi chuyện đã muộn màng.

TÌNH GIÀ

Một cặp vợ chồng già đang ngồi xem TV, bà cụ nói nhỏ bên tai chồng :

– Nầy ông à ! Tui nhớ ngày xưa, mỗi lần hun tui, ông hay cắn nhè nhẹ vành tai tui, nhồn nhột, Thích lắm ! Lâu rồi, ông không còn làm như vậy với tui nữa.

Nghe nói, cụ ông ứ hự một tiếng rồi dùng hai tay chỏi lên đầu gối đứng dậy bỏ đi khiến cụ bà ngạc nhiên :

– Ủa ! Sao ông lại bỏ đi ?

Cụ ông nhăn mặt, trả lời :

– Thì bà cũng phải để tui đi lấy hàm răng giả đã chứ.

CON KHỈ GIÀ

Một cặp vợ chồng già, đã gần đất xa trời mà còn dẫn nhau ra tòa xin ly dị. Quan tòa hỏi :
– Hai ông bà đã già quá rồi, sao không sống chung với nhau cho có bạn mà đòi ly dị ?

Bà vợ già trả lời :

– Thưa quý tòa. Tôi không thể nào sống chung với ông ấy vì đã có lần ông ấy nói tôi giống như con khỉ già.

Quan tòa cố nhịn cười hỏi :

– Thế câu chuyện đã xảy ra bao lâu rồi ?

– Thưa đã hơn hai mươi năm.

Quan tòa ngạc nhiên :

– Đã hơn hai mươi năm mà bây giờ mới đưa nhau ra tòa ?

Bà vợ già trả lời :

– Thưa, khi còn ở Việt Nam, ngày tối tôi phải lo việc bếp núc, không được đi đây đó. Qua Mỹ, tôi được đứa cháu nội đẫn đi sở thú, tôi mới biết mặt con khỉ già như thế nào.

CHỊU CHƠI

Một ông lão than :

– Già rồi sức lực không còn dẻo dai như xưa khiến bà vợ cũng buồn.

Bác sĩ mỉm cười thông cảm và biên cho một cái toa. Tuần sau ông lão lại đến, miệng cười toe toét, nói :

– Thuốc của bác sĩ cho quả là thần dược. Đêm bảy ngày ba vô ra không kể. Thiệt đã quá sức !

Vị bác sĩ cũng vui lây, hỏi :

– Thế bà cụ bằng lòng lắm hả ?

Ông lão trợn mắt:

– Tui đâu có biết. Cả tuần nay tui đâu có về nhà.

Yên Huỳnh post

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: