BẢN TIN PHỤ số 300B (Ngày 26/10/12)

TIN VỀ ĐỒNG MÔN

VŨ QUANG VIỆT

Các bạn,

Bản tin Hồ Ngọc Cẩn Group 2012 No.300 ngày 26/10/12, bạn Thân Bình có nhắc đến đồng môn Vũ Quang Việt (hiện nay đang sinh sống tại New York, Hoa Kỳ), đồng thời cho biết… hình như là học lớp A1 NK 6067.

Nhưng trong ngày có mấy email cũng từ các đồng môn gửi đến, cập nhật về Vũ Quang Việt, trong mail còn nói nếu bậu không tin thì chỉ cần vô Google search gõ đúng mấy chữ “Vũ Quang Việt” để thấy rằng bạn đồng môn này là một Tiến Sĩ Kinh tế, người từng có những bài viết sắc nét về nền kinh tế VN khi bắt đầu thời mở cửa (thời gian ông Võ Văn Kiệt đang là Thủ Tướng Chánh phủ).

Cũng trong những email này có người nói Vũ Quang Việt học lớp A2, chứ không phải A1 còn bạn Đặng Quốc Hưng từng cung cấp danh sách học sinh các lớp niên khóa 6067 thì Vũ Quang Việt đúng là học lớp A1 (mời xem trang cố định, mục Danh sách CHS.HNC các lớp 6067)

Trước khi post các tin từ các bạn đồng môn gửi đến, trang báo xin post lại bản tin đã phát hành ngày 26/10/12  cho dễ hiểu những phản hồi:

Về Vũ Quang Việt

Vũ Quang Việt đúng là CHS.HNC 6067, hình như là lớp A1. Sau khi dự NTT 2010 ở CA, Bình có dịp rong chơi NY đã gặp Vũ Ngọc Côn P1 và Vũ Quang Việt (sau 43 năm xa cách).

Mời các bạn nhớ lại lời của bài HNC hành khúc có đoạn : “Trăm ngàn học sinh là hy vọng của tương lai, vui sống trong tình thân ái, ganh đua trở nên anh tài  để tự hào về trường Hồ Ngọc Cẩn chúng ta đã đào tạo trong NK6067 được nhiều Kỹ sư, Bác sĩ, Giáo sư, Chuyên viên giỏi cho xã hội. Ở NY còn có GS Ngô Thanh Nhàn là CHS HNC6067 (A2 ?)

Thân Bình

Sau đó có những email đề cập về Vũ Quang Việt :

Từ Wikipedia nói về VQV

Tên thật: Vũ Quang Việt – Giới tính: Nam – Quê quán: Người Mỹ gốc Việt

Lĩnh vực hoạt động: Nghiên cứ kinh tế

Sự nghiệp : Vũ Quang Việt là một nhà kinh tế gốc Việt, từng là Vụ trưởng Vụ Tài khoản Quốc gia thuộc Cục Thống kê Liên Hợp Quốc. Ông là người có nhiều công trình nghiên cứu và đóng góp cho tư tuy kinh tế của Việt Nam.

Tiểu sử : Ông rời Việt Nam trước năm 1975, trong thời gian ở Hoa Kỳ, ông đã học ngành Tâm lý học và sau đó ông học ngành Kinh tế. Ông có dịp tư vấn đầu tiên về kinh tế với Việt Nam là vào năm 1977, khi ngoại trưởng Việt Nam là Nguyễn Cơ Thạch sang thăm Hoa Kỳ và có tiếp xúc với ông. [1]

Trong thời gian làm việc ở Cục thống kê Liên Hợp Quốc, ông là thành viên trong nhóm xây dựng Hệ thống Tài khoản Quốc gia 1993 (TKQG93) của Liên Hợp Quốc, có bảng phân tích “vào – ra” nhằm đo lường toàn bộ các hoạt động sản xuất và sự liên hệ của chúng trong một nền kinh tế. [2]

Công việc chuyên môn của TS Vũ Quang Việt là nghiên cứu hệ thống ý niệm và cấu trúc thống kê kinh tế, điều hành việc ước tính một số thống kê kinh tế cho 191 nước thành viên của Liên Hợp Quốc.

Những đóng góp về tư duy kinh tế Việt Nam

Từ những năm 1990 khi nền kinh tế Việt Nam đã mở cửa, ông có nhiều bài viết phân tích về nền kinh tế Việt Nam trong thời đại toàn cầu hóa, các góp ý của ông dưới dạng văn bản gửi tới các cơ quan thẩm quyền của chính phủ. Cùng với đó, ông cũng viết nhiều bài viết về kinh tế Việt Nam với các nền kinh tế khác qua các tờ báo kinh tế của Việt Nam như : Thời báo Kinh tế Sài Gòn[3], Thời báo Kinh tế Việt Nam, Thời báo Tài Chính. [4]

Thời gian gần đây ngoài các bài viết về kinh tế, ông còn viết các bài viết về chính sách xã hội của Việt Nam trước thực trạng chuyển biến thay đổi nhanh chóng của môi trường chính trị khu vực và quốc tế. (5) (Nguồn: Wikipedia)

1/ http://vietbao.vn/Xa-hoi/Mot-nguoi-Viet-o-Lien-Hop-quoc/30167192/157/

2/ http://vietbao.vn/Xa-hoi/Mot-nguoi-Viet-o-Lien-Hop-quoc/30167192/157/

3/ http://vietbao.vn/Kinh-te/Dung-mong-von-ODA-duoc-nuoc-ngoai-quan-ly-chat-hon/70045751/87/

4/ http://www.tapchitaichinh.vn/Qu%E1%BA%A3ntr%E1%BB%8Bn%E1%BB%99idung/ViewArticleDetail/tabid/56/Key/ViewArticleContent/ArticleId/1565/Default.aspx

5/ http://vietbao.vn/Giao-duc/Chi-tieu-cho-giao-duc-Nhung-con-so-giat-minh/65044082/202/

Một bạn trích lại bản tin từ trang Hồ Ngọc Cẩn Group 2012 số 231 ngày 18/8/2012, tin từ Vũ Quang Việt post đến trang báo để “tạ lỗi” ông bạn Nguyễn Văn Đệ khi đến New York thăm bạn đồng môn nhưng không gặp :

Chuyến đi châu Phi

Gửi các bạn bài viết về chuyến đi Châu Phi vừa qua, lý do không gặp được Đệ. Trước đó tôi ở Oman bên Trung Đông cũng 2 tuần.

http://www.diendan.org/the-gioi/chuyen-di-chau-phi/

(Hoặc bấm vào đường dẫn sau đây : CHUYẾN ĐI CHÂU PHI từ Phú Lê post). Nếu bị tường lửa thì đọc ở đây :

http://viet-studies.info/kinhte/VQViet_ChuyenDiChauPhi.htm

Vũ Quang Việt

Cám ơn bác Việt. Bài viết rất “informative”, giúp tôi hiểu thêm về mấy nước Phi Châu.  Đúng như bác nhận xét, thiên hạ có khuynh hướng nhìn xuống mấy xứ Phi Châu, xem họ chẳng ra gì. 

Này bác Việt ngồi giữa 10 phụ nữ Phi Châu.  Sao được nhiều phụ nữ ngưỡng mộ vậy ? 

Vũ Ngọc Côn

Đồng thời mới đây bạn Lê Văn Chấn A3 cho biết :

Vũ Quang Việt A2

Cách nay 10 năm tôi có viết bài trên Thời Báo Kinh tế Sài Gòn và The Sai Gon Times Magazine với bút danh Luật Gia Lê Văn Chấn, thỉnh thoảng tôi  có gặp bài viết của Tiến Sĩ Vũ Quang Việt ở Mỹ trên 02 tờ báo này. Người dịch bài tôi là Đổ ĐắcThành A3 HNC 60 làm ở Tòa soan, hiện nay Thành ở Mỹ. Các bạn lớp A2 nói Vũ Quang Việt học A2 HNC 60. Người biết rõ là Đàm Quang Hảo A2 HNC 60 nhà ở cư xá Hạnh Phúc Ngã 5 Bình Hòa và Ông Bác sĩ  Quách Anh Dương A2 HNC 60  làm Bệnh Viện Nhà Bè nhà ở cư xá Hạnh phúc (nay cũng đang ở Mỹ), và 01 Ông Giáo sư giảng dạy ở Liên hiệp Quốc cũng học A2 đều biết Vũ Quang Việt.

Lê Văn Chấn

Đến đây đã post hết các email từ các bạn đồng môn gửi về trang nhà.

Nguyễn Việt

TIN CÔ HỒ THỊ NGUYỆT

GS ANH VĂN HNC

Các bạn,

Chắc các bạn (Anh văn) còn nhớ cô Hồ Thị Nguyệt. Cô Nguyệt chỉ dạy ở HNC từ NK 60-61 đến 62-63 sau đó về Gia Long. Khanh nhớ NK đầu tiên cô dạy 3 lớp, không biết lớp nào 1, 2 & 3 hay 2, 3 và 4. Lớp A3 học cô hai năm lận. Vài năm trước do đường xuống nhanh nên cô bị tai nạn trong lúc đang lái xe. Mới đây cô phải vào bệnh viện và các cô giáo GL có đến thăm cô.

Đây là vài hình do cô Bạch Cúc (GS.GL) chị của anh VT Hiền (HNC 58-65) gửi cho biết. Khanh đang hỏi xem bệnh viện nào vùng Nam California. Thân,

Yên Huỳnh (chuyển tiếp tin từ Khanh)

SÁCH TÁI BẢN CỦA NGUYỄN VIỆT

NHỮNG BÍ ẨN CỦA

HÀ ĐỒ – LẠC THƯ QUA BÁT TỰ

Nguyễn Việt xin giới thiệu cuốn sách “Những bí ẩn của Hà Đồ – Lạc Thư qua Bát Tự” mới tái bản lần thứ I (tựa cũ “Bí ẩn Âm Dương Ngũ Hành trong Thiên Can Địa Chi”)

Tác giả : Thiên Việt (tức Nguyễn Việt khi viết sách về Khoa học Huyền Bí – Thế Giới Tâm linh. Còn truyện ma ký tên Khách Giang Hồ, Nguyễn Lê Quan. Tiểu thuyết tình cảm ký bút hiệu Nguyễn Việt hay Lê Hoàng Nguyễn)

Sách do nhà sách Văn Lang ấn hành. Số trang : 440 – Kích thước : 13.5 x 21 cm – Trọng lượng : 480 gam (chi tiết phí vận chuyển). Giá bìa : 95.000 VNĐ. Hình thức bìa : Bìa mềm. Ngày xuất bản : Tháng 9 – 2012

Giới thiệu nội dung tác phẩm :

Những Bí Ẩn Của Hà Đồ – Lạc Thư Qua Bát Tự

Cuốn sách “Những Bí Ẩn Của Hà Đồ – Lạc Thư Qua Bát Tự” là một công trình nghiên cứu giá trị, được biên soạn công phu về lịch sử và ứng dụng của Hà đồ và Lạc thư, qua Bát tự, trong đời sống con người.

Từ những dấu hiệu bí ẩn trên lưng hai con vật thiêng, Long mã ở sông Hoàng Hà và Kim quy ở sông Lạc Dương, các đời vua Phục Hy và Hạ Vũ đã ghi lại thành hai đồ hình là Hà đồ và Lạc thư.

Đây là những đồ hình có mối tương quan thông ước giữa các dãy số và vị trí không gian của các biểu tượng, thể hiện vũ trụ quan tối cổ của con người. Hà đồ và Lạc thư đã trở thành cội nguồn cho những tri thức về triết lý, thuật số của văn hóa Trung Hoa và được áp dụng trong rất nhiều lĩnh vực với những mô hình ngũ hành, bát quái, tiêu trưởng, sinh khắc, chế hóa… Mời bạn đón đọc.

Hồ Ngọc Cẩn Group

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH …”TIẾN SĨ”

Tối thứ bảy, trên đường dặt dẹo, tôi ghé siêu thị Metro một tỉnh lỵ phía Nam. Tuy chẳng bằng Diamond Plaza Sàigòn với hàng hiệu chính hãng Gucci,Versace, Louis Vuitton… nhưng cũng bày bán hàng cao cấp sờ vào cứ gọi bỏng tay. Còn đang ngơ ngác như quạ vào chuồng lợn, một cái đập vai giật mình, hoá ra K., dân Bắc nhập cư mãi dưới huyện vùng sâu vùng xa.

– “Ối trời ơi.. lâu lắm mới gặp. Đi đâu xuống xứ khỉ ho cò gáy này ?”

Ôm một cái mừng quớ. Mấy năm gặp lại, anh đẫy và trắng ra, đúng cán bộ tỉnh lẻ. Tôi cười cười :

– “Vợ con đâu, thứ bảy dám lẻn đi siêu thị một mình ?”

K. lắc đầu :

– “Một mình đâu, tôi đưa… cô giáo đi siêu thị đấy chớ !”

Tôi tròn mắt :

– “Cô giáo dậy con cậu à ? Mà hôm nay đâu phải 20 tháng 11 ?”

K. thở hắt ra :

– “Không phải dậy con tôi mà dậy… tôi…”

Tôi há hốc cả miệng :

– “Dậy cậu ?”

– “Chớ sao ? Thôi tôi phải đến chỗ bà ấy đây. Hẹn anh xong việc đi nhậu nhé !”

K. ghi số điện thoại rồi bước nhanh đến chỗ một phụ nữ đứng tuổi đang chọn hàng ở quầy mỹ phẩm. Một tiếng sau K. gọi tôi lên nhà hàng trên lầu. Rót bia ra ly, mặt mày anh bí xị :

– “Cháy mẹ nó 5 triệu rồi. Mẹ kiếp ngoài 5 sọi rồi còn đòi mua son môi, son mắt, lăn nách, sữa rửa mặt, dầu gội đầu…toàn hàng xịn …”

Tôi kinh ngạc :

– “Cậu nói ai vậy ?”

– “Cô giáo chứ còn ai ?”

– “Sao không để vợ dẫn đi ?”

K. trợn mắt :

– “Để vợ tôi nó xót tiền không chịu mua thì có mà hư bột hư đường …”

Không hiểu chuyện gì, mặt tôi cứ nghệt ra làm K. cười cười :

– “Tôi về cái huyện chó ăn đá gà ăn sỏi này được 3 năm mới mò tới cái ghế Phó Phòng. Khổ nỗi Đảng ta lại “tiêu chuẩn hoá cán bộ”, muốn lên Trưởng phòng phải có bằng đại học. Mà tôi chỉ mới trung cấp. Đành nhắm mắt đi học hàm thụ, cố kiếm cái đại học mới mong lên Trưởng phòng. Ngày xưa có câu “dốt như chuyên tu, ngu như hàm thụ”. Dốt cũng được, ngu chẳng sao, cứ có bằng đại học là cầm chắc cái ghế Trưởng phòng. 4 năm kiên trì bám trụ, cứ 3 tháng tập trung lên tỉnh học một tháng. Toàn thày cô Hà Nội vào hoặc Sàigòn về. Học ngày hai buổi 6 tiết, học chớp nhoáng, nháo nhào…”

Tôi thông cảm :

– “Học vậy chắc vất vả lắm…”

K. lắc quày quạy :

– “Học không vất vả bằng chiều thày cô ?”

Tôi trợn mắt :

– “Cậu nói sao ? Chiều thày cô là sao ?”

K. toét miệng ra cười :

– “ Ông này ngớ ngẩn như người ngoài hành tinh ! Ông quên mất ông đang sống ở cái nước nào hả ? Chẳng hạn cô giáo của tôi, hôm qua hết giờ cô gặp tôi ngoài sân trường : ”Nghe nói tỉnh ta mới mở cái siêu thị Metro lớn lắm…”. Tôi ngớ người, tới số rồi, đành mau miệng : ”Dạ vâng, Metro ở đây chẳng thiếu thứ gì, ngang Sàigòn …”. Cô giáo cười tươi như hoa nở : ”Vậy chiều mai nhờ anh dẫn tôi đi mua sắm nha…”. Tôi đành vâng chứ biết làm sao ? “

Tôi suýt văng tục :

– “Mua gì hết những 5 triệu ? Ăn dầy thế ?”

K. ghé tai tôi, nhỏ giọng :

– “Thế còn ít đấy. Thằng bạn tôi còn phải mời ba thày đi nhậu, hát karaoke, tắm hơi rồi còn “tăng 2” nữa kìa. Bỏ rẻ cũng phải hai chục triệu…”

Tôi phì cười :

– “Kỳ tập trung nào cũng vậy à ?”

K. thở hắt ra :

– “Kỳ nào cũng vậy, mà đâu chỉ khoản đó, còn tiền ăn, tiền khách sạn, tiền tiêu vặt, tuốt tuột cả lớp anh nào cũng phải góp hết…”

Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn :

– “Nếu không thì sao ?”

K. trợn mắt :

– “Thì xách giấy bút về địa phương chứ sao. Nào học lực yếu, nào bài vở kém, nào thi lại môn này môn kia… Nó hành cho… lòi tiền ra thì thôi”

Tôi phẫn nộ :

– “Sao các anh không tố cáo lên Bộ giáo dục ?”

K. cười mếu :

– “Ông này ngu bỏ mẹ. Làm thế thì đến đời sang tiểu tôi mới có được cái bằng đại học để leo lên ghế Trưởng phòng.

Tôi thở dài :

– “Mới kiếm bằng đại học đã gian nan thế ? Mai mốt còn bằng “tiến sĩ” thì sao ?”

K. cười héo hắt :

– “Còn khó gấp 10 lần “đường lên đỉnh Olympia” kìa. Mà lại còn phải chịu nhục nữa chớ. Vậy nhưng muốn nhòm cái ghế Giám đốc Sở, Phó Chủ tịch tỉnh thì vẫn cứ phải nhắm mắt trèo chứ biết sao giờ ? Đời nó đều thế ? Thôi làm cái cho hạ nhiệt, trăm phần trăm nha…”

Phú Lê post (theo Nhật Tuấn)

VIỆT NAM NHIỀU TIẾN SĨ

… NHẤT ASEAN,

NHƯNG LẠI ÍT CHẤT XÁM

Việt Nam sẽ đào tạo bổ sung ít nhất 20.000 tiến sĩ từ nay đến năm 2010. Tổng kinh phí thực hiện đề án dự kiến là 14.000 tỉ đồng.

Theo tờ SGTT thì, thiếu một quy chế dân chủ, đó là lý do chúng ta thiếu sự sáng tạo trong khoa học. Chúng ta luôn nói khoa học công nghệ (KHCN) là quốc sách nhưng dường như không bao giờ quan tâm đến quốc sách !

Những con số thống kê đáng xấu hổ

“Tình hình khoa học, giáo dục nước nhà rất cấp bách”, đó là chia sẻ của phó tổng thư ký liên hiệp Các hội khoa học kỹ thuật Việt Nam (VUSTA) Phạm Bích San tại buổi đóng góp ý kiến cho luật KHCN sửa đổi ngày 18./10 tại Hà Nội. Đã không có một trường đại học Việt Nam nào được đứng trong bảng xếp hạng 500 trường đại học đứng đầu thế giới. Số lượng các bài báo công bố quốc tế của cả nước 90 triệu dân trong một năm chỉ bằng khoảng số lượng của một đại học Thái Lan. Vậy mà số giáo sư, tiến sĩ chúng ta nhiều nhất Đông Nam Á. “Chúng ta gần như không có ai có nghiệp khoa học, tức là những người lao động quên mình trong khoa học và được ghi nhận bằng các giải thưởng khoa học quốc tế tầm cỡ”, TS San nhấn mạnh.

Đồng quan điểm này, PGS.TS Hồ Uy Liêm (nguyên phó chủ tịch VUSTA) cho hay ngay các công trình chuẩn khoa học của nước nhà cũng rất ít. Chúng ta chỉ ngồi nhà khen nhau, bệnh thành tích lan tràn. Trong khi bắt tay vào làm thì lại có nhiều lý do để “sợ” đủ thứ. Đại diện VUSTA khẳng định, Việt Nam chưa bao giờ thống kê được có bao nhiêu đề tài khoa học được nghiên cứu, bao nhiêu phần trăm đề tài đó được ứng dụng trong cuộc sống. Người làm đề tài ít để ý cái mình làm có bị trùng hay không. Thậm chí, người đi sau làm trùng đề tài lại được đánh giá tốt hơn…

Đem tới buổi thảo luận câu chuyện về thực trạng tổ chức KHCN trong lĩnh vực nông nghiệp, GS.VS Trần Đình Long (chủ tịch hội Giống cây trồng Việt Nam) cho biết, tính riêng khối nông nghiệp thì viện Khoa học nông nghiệp Việt Nam có tới 18 viện trực thuộc. Ở khối thuỷ lợi, có tám viện, 38 trường, 18 hiệp hội và 19 hội chuyên ngành. Vì các tổ chức cồng kềnh, chồng chéo và nhiều tổ chức trung gian; các bên không kết hợp được nghiên cứu với đào tạo và chuyển giao công nghệ, cơ chế tự chủ bị phớt lờ, không tạo được sản phẩm quốc gia.

Trả lại cho thị trường

TS San đề xuất: khoán gọn và trả tiền theo kết quả được đánh giá bởi các nghiệm thu nghiêm túc. Hiệu quả công việc phải đo bằng kết quả. Còn đánh giá công nghệ thì phải để cho đăng ký bằng phát minh và thị trường làm việc. Công nghệ mà không bán được thì công nghệ đó có để làm gì ? Chẳng lẽ cứ để cho những người nông dân trình độ sơ khai cứ phải phát minh mãi ?

Phải đưa các viện nghiên cứu cơ bản về lại các trường đại học, các phòng thí nghiệm hay viện công nghệ về doanh nghiệp hoặc thành lập các doanh nghiệp khoa học vận hành theo cơ chế thị trường. Việc tách rời nghiên cứu và đào tạo như hiện nay sẽ khiến các viện thiếu sự tiếp xúc với sinh viên, nguồn cảm hứng và nguồn nhân lực có chất lượng cho nghiên cứu tương lai.

Đồng quan điểm này, TS Đào Trọng Hưng (chuyên viên cao cấp viện KHCN Việt Nam) cho rằng, khi có sự can thiệp của yếu tố thị trường sẽ hạn chế chuyện “xin – cho”, Nhà nước – doanh nghiệp – cá nhân khi đó đều phải “đặt hàng” nếu muốn có các nghiên cứu khoa học. Khi đó nguồn “nuôi” khoa học sẽ không hoàn toàn lấy từ ngân sách mà sẽ được thu hút từ bên ngoài như các doanh nghiệp, các tổ chức và nguồn vốn nước ngoài. (theo Thanh Tuyền – SGTT)

Quế Phượng post

TRIỂN LÃM TRƯNG BÀY

“VĂN HÓA TRẦU CAU VIỆT NAM”

Bình vôi, ống vôi, ống nhổ… có niên đại từ thời Lý của tầng lớp quý tộc triều Nguyễn và những bộ đồ ăn trầu độc đáo của giới bình dân đã có mặt trong buổi trưng bày tại Bảo tàng Lịch sử quốc gia Việt Nam.

Bảo tàng lịch sử quốc gia Việt Nam đã khai mạc trưng bày “Văn hóa trầu cau Việt Nam”.

Buổi triển lãm giới thiệu đến công chúng khoảng 100 hiện vật, hình ảnh tiêu biểu : bình vôi, hộp trầu, ống nhổ… nhằm giới thiệu nguồn gốc tục ăn trầu ở Việt Nam và góp phần gìn giữ, phát huy một nét đẹp của giá trị văn hóa truyền thống dân tộc.

Đáng chú ý trong số này có bộ trầu thuốc và bình vôi được làm bằng gốm có từ thời Hùng Vương của nhà sưu tầm tầm Nguyễn Trung Thành.

Triển lãm diễn ra với ba chủ đề chính : Tục ăn trầu và giá trị của văn hóa trầu cau ở Việt Nam, tục ăn trầu ở một số dân tộc ít người tại Việt Nam và việc bảo tồn giá trị văn hóa trầu cau Việt Nam.

Ngoài những hiện vật cổ người xem còn được chiêm ngưỡng hình ảnh ăn trầu, cách têm trầu, mời trầu… những tập tục truyền thống có từ lâu đời của Việt Nam.

Bà Nguyễn Thị Bích Vân – Giám đốc Bảo tàng phụ nữ Việt Nam cho biết Văn hóa ăn trầu Việt Nam có đường nét lịch sử lâu đời và đã được bảo tàng làm nhiều đề tài khoa học nghiên cứu thể hiện sức sống không thể mai một của nó. Triển lãm sẽ kéo dài đến tháng 1/2013.

1/- Cối giã trầu đồ dùng của bà Lương Thị Tiệm, dân tộc Tày, Yên Bái

2/- Ống vôi kèm chìa khóa ngoáy năm bộ sưu tập cổ vật cung đình triều Nguyễn

3/ Ống nhổ chạm nổi hình rồng vàng thời Nguyễn

4/- Cối ngoái trầu và hộp đựng làm bằng vàng, đồng và pha lê thời Nguyễn thế kỷ 19-20

5/- Bộ đồ ăn trầu Ngọc, ngà, bạc, vàng thời Nguyễn

6/- Bình vôi quai hình buồng cau, gốm hoa lam, đầu thế kỷ 20. Lò gốm Vạn Ninh, Quảng Ninh.

7/- Khay, gỗ khảm trai, thời Nguyễn, thế kỷ 19 – 20. Bảo tàng Lịch sử quốc gia

8/- Hộp thuốc của dân tộc Thái

9/- Hộp trầu thuốc chạm nổi hình Rồng, Phượng Vàng, thời Nguyễn, thế kỷ 19 – 20. Sưu tập cổ vật cung đình triều Nguyễn

10/- Xà tích làm bằng bạc được dùng trong cùng đình thời Nguyễn

Yên Huỳnh post (theo Huy Hùng)

– Ảnh Nghệ Thuật đẹp tuyệt vời – Nhạc hay (xóm đêm)

 Mời vào đây :  http://minus.com/m6qLjB5aO

NƠI MỔ RUỘT THỪA

Trong một quán cà phê, nhạc nhẹ nhàng đầy thơ mộng, vì quán đông nên có 3 lão già là Đổng Trác, Bàng Quyên, Tào Tháo và một cô gái trẻ (rất hấp dẫn), dù cô gái không quen biết với 3 lão già nhưng vẫn phải ngồi cùng một bàn.

Chỉ một lúc sau, cả 4 người cùng nói chuyện rất tự nhiên, và tất nhiên chẳng bao lâu sau đó chuyển sang chuyện ái tình. Cô gái trẻ đề nghị :

– Nếu mỗi người trong số các anh đưa em 1 đô la thì em sẽ cho các anh thấy chân em.

Ba lão già, bị mê hoặc bởi cô gái trẻ này, tất cả đều lấy ra mỗi người một đô la đưa cho cô gái, và sau đó cô gái kéo váy lên một ít để cho thấy cặp chân nàng. Tiếp đó cô nàng nói :

– Nếu mỗi người trong số quý anh đưa em 10 đô la, em sẽ cho các anh thấy đùi em.

Đàn ông vẫn cứ là đàn ông, cả 3 lão đều lôi ra tờ 10 đô la. Cô gái kéo hết váy cho đến đồ lót. Cuộc nói chuyện tiếp tục, và 3 lão già không biết tại sao, tất cả đều cởi áo khoát ngoài dù trời không nóng. Sau đó cô gái trẻ lại nói :

– Nếu các anh đưa em 50 đô la thì em sẽ cho các anh thấy nơi em bị… mổ ruột thừa.

Ba lão già dịch do bản năng dê đều đồng loạt đưa tiền.

Sau khi nhận tiền, cô gái quay qua cửa sổ và chỉ bệnh viện ở bên kia đường, nói :

– Nơi em mổ ruột thừa là ở đó đó !

Mỹ Nhàn post

Một phản hồi

  1. […] Nguyệt đang lâm trọng bệnh. Đoạn tin như sau, xin được nhắc lại (hoặc xem : BẢN TIN PHỤ số 300B (Ngày 26/10/12) […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: