Bản tin số 315 – Ngày 10/11/12

10 LOÀI VẬT ĐẮT GIÁ

NHẤT HÀNH TINH

Đứng đầu danh sách những con vật giúp thu về hàng triệu USD này là chú ngựa đua mang tên Green Monkey với giá kỷ lục 16 triệu USD.

1/- Rắn Fluffy: Từng là chú rắn dài nhất thế giới với chiều dài 7,3m, cân nặng hơn 136 kg, Fluffy đã qua đời năm 2010. Năm 2007, Fluffy được bán cho Vườn thú Columbus với giá 50.000 USD

2/- Cá Arowana bạch kim: Giống cá toàn thân trắng lấp lánh này hiếm tới nỗi một người Singapore đã từ chối khoản tiền 80.000 USD từ một đại gia vào năm 2007.

3/- Chó Lancelot Encore: Đây thực chất là một chú chó nhân bản vô tính. Cặp đôi giàu có sống ở bang Florida (Mỹ) đã chi 155.000 USD cho một công ty công nghệ sinh học để tái hiện bản sao chú chó đã mất vì ung thư của mình.

4/- Chim bồ câu Hà Lan: Một ông trùm ngành tàu biển người Trung Quốc đã đưa ra mức giá kỷ lục 328.000 USD để sở hữu một chú chim bồ câu cái giống Hà Lan tại Bỉ hồi đầu năm nay.

5/- Cừu Deveronvale Perfection: 370.000 USD là khoản tiền mà người chủ cũ của cô cừu đắt giá này thu về tại cuộc đấu giá ở Scotland năm 2009. Mức giá vượt quá.

6/- Bò Missy: Năm 2009, cô bò giống Holstein 3 tuổi được bán với giá 1,2 triệu USD tại Ontario (Canada). Đây là nàng bò đắt giá nhất thế giới.

7/- Chó Big Splash: Chú chó Tây Tạng với bộ lông rực rỡ này đã được bán cho một ông trùm ngành khai thác than giàu có ở miền Bắc Trung Quốc với giá 1,5 triệu USD năm 2011.

8/- Cừu Swordsman: Chỉ còn khoảng 1.000 con cừu giống Swordsman còn lại trên Trái đất. Chú cừu này được mua lại từ Afghanistan và chủ nhân của chú đã từ chối khoản tiền 1,7 triệu USD từ một chủ trang trại Trung Quốc.

9/- Lạc đà của Hoàng tử Dubai: Năm 2008, Hoàng tử Dubai Sheikh Hamdan bin Mohammed bin Rashid al-Maktoum đã đầu tư 2,7 triệu USD cho một chú lạc đà. Lý do cho khoản đầu tư khủng khiếp này vẫn luôn được giấu kín.

10/- Ngựa đua Green Monkey: Với bảng thành tích chói lọi gồm vô số giải thưởng, chú ngựa đua này đã được bán với giá cao ngất ngưởng 16 triệu USD năm 2006. Phí nhân giống của Green Monkey là 5.000 USD.

Lan caysu post (theo VTC)

11 TRIỆU LƯỢT XEM

CLIP EM BÉ ĐẤU RỒNG

Cư dân mạng đang thích thú truyền nhau một đoạn clip ấn tượng mang tên Dragon baby (tạm dịch: Em bé đấu rồng). Clip đã thu hút gần 11 triệu lượt xem kể từ khi được đưa lên YouTube từ ngày 2/11 vừa qua.

Đây là tác phẩm của nhà làm phim người Pháp – Canada Patrick Boivin, lấy cảm hứng từ bộ phim Enter the dragon (Long tranh hổ đấu) với sự tham gia của siêu sao võ thuật Lý Tiểu Long và phim Kill Bill (Cô dâu báo thù) của đạo diễn Quentin Tarantino.

Patrick Boivin đã biến cậu con trai dễ thương Romeo Elvis Bulte Boivin của mình thành một “siêu anh hùng”. Trong clip, cậu nhóc Romeo mặc bộ quần áo màu vàng giống Lý Tiểu Long, thực hiện những màn võ thuật kungfu điệu nghệ chống lại con rồng nhồi bông “đáng sợ”.

http://youtu.be/ZA4_krzoD2w

Trong clip có độ dài hơn một phút này chỉ có khuôn mặt của cậu bé là thật, còn những pha hành động đấm đá đều nhờ đến sự giúp đỡ của kỹ xảo điện ảnh. Mặc dù vậy, khán giả vẫn rất hài lòng với đoạn phim này.

Dragon baby đã nhận được gần 100.000 lượt like (yêu thích) trên YouTube và rất nhiều bình luận thích thú của cư dân mạng. Một người bình luận : “Thật dễ thương. Chắc Lý Tiểu Long sẽ rất tự hào”. Người khác lại viết : “Tôi sống ở Long Island, New York, nơi đây đã bị mất điện trong 8 ngày vì siêu bão Sandy. Clip này là thứ đầu tiên mà tôi xem ngay khi có lại cả điện và Internet”.

Trước clip Dragon baby, nhà làm phim Patrick Boivin từng thực hiện một clip hóa thân cô con gái Marguerite Bulte thành chiến binh Iron man (Người sắt) trong đoạn phim ngắn Iron baby. Clip Iron baby cũng khiến cư dân mạng “điên đảo” và thu hút gần 15 triệu lượt xem.

http://youtu.be/SyoA4LXQco4   http://youtu.be/Ywu1DeqXTg4

Quế Phượng post (theo Mộc Miên)

KINH HÃI !!! THI NHẬU…

VỚI ĐỒ THỐI Ở VN

Biến chế các thực phẩm hôi thối bằng cách, tẩm các hóa chất độc hại giết người vào chân gà, gân bò, chân bò biến thành các món nhậu thơm ngon.

Không có cái thú vị nào bằng ngồi nhâm nhi với bạn bè hay còn gọi là chén anh chén tôi. Cái thú vị đó ở Sài Gòn ngày hôm nay nó vẫn thế, ngồi la cà, nhâm nhi đôi ba chén ở các quán bình dân, quán cốc hai bên đường, vừa rẻ tiền, lai rai những món nhậu hấp dẫn vừa nhìn ngắm người qua kẻ lại náo nhiệt trên đường phố. Nhưng không ai biết rằng, đằng sau những món khoái khẩu đó là biết bao giai đoạn chế biến, mà giai đoạn nào cũng đầy rẫy những hóa chất độc hại giết người.

Các loại thực phẩm và các thức ăn uống ở Việt Nam ngày nay đều pha chế các loại hóa chất độc hại giết người. Những giai đoạn chế biến các món ăn gọi là bắt mồi cho dân nhậu, chế biến các chân gà, chân bò, gân bò… hôi thối thành những món ngon vật lạ khoái khẩu cho dân nhậu lai rai ở các quán cốc hay hai bên đường. Tuy nhiên, nếu chỉ cần một lần chứng kiến nhìn thấy những công việc chế biến những món ăn đó, từ những lô hàng thực phẩm hôi thối để trở thành những món nhậu thơm ngon.

Sau hàng loạt vụ ngộ độc do ăn các loại thực phẩm ở các quán cốc hai vỉa hè, do sự phát hiện của cơ quan kiểm nghiệm thực phẩm về hàng trăm tấn nội tạng động vật hôi thối từ các tỉnh tuồn vào SG, nhiều người mới thấy hãi hùng vì hằng ngày mình đang tự bỏ các độc chất đó vào miệng.

Ông Thanh Tuấn, người có gần 20 năm kinh doanh phụ phẩm gia súc ở quận 8 – SG, tiết lộ : Gân bò mà các quán phở, quán lẩu bán cho mọi người ăn mà ai cũng khen ngon, giòn, dai đôi khi ngâm toàn bằng các hóa chất độc hại giết người.

Để chứng minh, ông Tuấn cho biết qua các khu vực biến chế ở Bến Ba Đình thuộc P8, Q8 để chứng kiến hàng chục hộ ở đây chế biến lòng bò, gân bò như thế nào. Khi đến gần, bất cứ ai cũng sẽ có cảm giác buồn nôn bởi mùi hôi thối nồng nặc xông lên từ những đống lòng bò đang bỏ ngổn ngang trong các xô chậu thấy mà ê rợn nghê tởm.

Số lòng bò sau khi rửa sơ qua sẽ cho vào ngâm với hóa chất tẩy trắng để làm mới. Còn chân bò, chân trâu dù bốc mùi hôi thối nhưng cũng được làm sạch lông rồi cho ngâm trong một loại hóa chất có màu trắng không mùi. Chỉ sau một giờ ngâm, chân trâu, bò sẽ bị rã, lúc này người ta chỉ cần dùng tay là rút từng đoạn gân một cách dễ dàng.

Những chế biến trên chỉ là một trong số hàng trăm lò chế biến nằm rải rác trên địa phận thành phố. Theo sư nhận xét của dân cư sống chung quanh, thời gian gần đây, tình trạng vận chuyển chân trâu, bò từ các tỉnh ở khu vực miền Trung, miền Bắc vào SG tăng mạnh. Gần như ngày nào các cơ quan chức năng cũng bắt giữ hàng trăm, thậm chí cả tấn chân trâu, bò hôi thối.

Điều đáng nói là số chân trâu, bò này đều đang trong quá trình phân hủy, bốc mùi, giòi bọ lúc nhúc. Song đa phần mặt hàng này vẫn được đưa về các lò ở quận 12, Gò Vấp; các huyện Hóc Môn, Bình Chánh… để làm gân bò bán ra thị trường. Do số chân trâu, bò đã bị hư thối nên gân sau khi được lấy ra còn được ngâm tiếp vào hóa chất công nghiệp để tạo độ dai, giòn.

Nhìn dĩa chân gà ướp muối ớt nướng thơm phức, dĩa chân gà hấp hành trắng phau, dĩa gỏi chân gà trộn rau răm bắt mắt… thực khách khó mà biết rằng mặt hàng này cũng đã được chế biến theo công nghệ “tắm trắng”. Hiện loại chân gà này phần lớn là hàng nhập khẩu, lâu ngày tiêu thụ không hết lại bảo quản không đúng kỹ thuật nên dễ bị hư hỏng, biến chất.

Nguồn hàng này được các chợ bán sỉ mua vào với giá rẻ, 1 kg chỉ hơn 20.000 đồng rồi đem bán ra thị trường. Tại một điểm chế biến chân gà nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo trên đường Hậu Giang, quận 6, mỗi ngày có hàng chục thùng chân gà (mỗi thùng có trọng lượng hơn chục kg) được chế biến theo công nghệ “tắm trắng” bằng hóa chất.

Để “phù phép” chân gà lâu ngày đã có những vết thâm đen trở nên trắng phau, người ta cho chân gà vào các thùng nhựa – loại thùng từng chứa hóa chất được bán cho các vựa ve chai. Tiếp đến, đổ một loại hóa chất không rõ nguồn gốc có màu trắng đục, hôi nồng nặc để ngâm chân gà. Sau 2 – 3 giờ, số chân gà vớt ra đã chuyển từ màu thâm đen sang trắng phếu, không chút tì vết. Cứ khoảng 6 giờ hằng ngày, mối lái từ các chợ lẻ đổ về lấy hàng. Hiện khu vực phía sau các chợ Bình Tây, Hòa Bình, Bà Chiểu, Bà Hom…, chân gà ngâm chất tẩy trắng được bán tràn lan. Thau ngâm hóa chất được đặt ngay chỗ bán, trên là mâm bày chân gà bán cho khách. Cứ thế, hết hàng trên mâm, người bán lại thò tay xuống thau vớt lên bán tiếp.

Tẩy trắng nhiều nhất là mặt hàng chân gà rút xương dùng để làm gỏi, nấu lẩu. Do yêu cầu chân gà rút xương phải trắng nên người bán sẽ ngâm thuốc tẩy với liều lượng cao hơn chân gà thông thường để tẩy thật trắng. Sau khi ngâm thuốc tẩy, chân gà còn được ngâm tiếp vào chất tạo xốp, chất tạo độ dai, giòn. Thế mà dân nhậu ở Sài Gòn vẫn cứ tiếp tục nhậu, không lường được sự nguy hiểm gây độc hại đến bản thân. Con người sống đã trở thành vô cảm, cho nên họ không từ bất cứ một việc làm gì, miễn là kiếm ra tiền. (theo Đông Triều)

“LẠNH GÁY”

VỚI

“THẦN DƯỢC”

Khỉ nguyên con, gấu nguyên con, rắn, tắc kè… đều được cánh mày râu Việt cho hết vào…. bình ngâm rượu để “tăng lực”.

Đến nay vẫn chưa có một nghiên cứu khoa học cụ thể nào chứng minh rằng rượu ngâm các loại động vật quý hiếm như hổ, gấu, khỉ… có tác dụng bổ thận tráng dương với cánh đàn ông.

Tuy nhiên, ‘cánh mày râu’ vẫn đua nhau đi sắm những loại “thần dược” như gấu, khỉ… để ngâm uống mà không hề biết rằng rất nhiều nguy cơ tiềm ẩn đang chờ đón họ.

Động vật quý hiếm ngâm rượu sẽ không có gì bảo đảm bởi thịt động vật sống khi ngâm sẽ bị phân hủy vào trong rượu rất mất vệ sinh.

Có cả một chú gấu con được ngâm rượu, không ai dám chắc có tác dụng thật sự với cánh đàn ông hay không. Nhưng giá cho mỗi bình rượu thế này cũng lên tới hàng chục triệu đồng.

Do quan niệm cho rằng rượu thuốc ngâm các loài động vật quý hiếm là rất “quý và hiếm” nên nhiều người đã dùng để mời bạn bè và trong mỗi cuộc nhậu đó, cánh đàn ông thả sức uống nhưng thực tế rất nguy hiểm đến sức khỏe người uống nếu uống quá nhiều.

Yên Huỳnh post

6000 BẬC THANG

CHO TÌNH YÊU

Câu chuyện nổi tiếng có thật về tình yêu của hai ông bà lão ở Trùng Khánh, Trung Quốc đã khép lại ngày 30/10/2012 vừa qua, sau khi người vợ qua đời cách chồng 5 năm. Nhưng sẽ không ai có thể quên chuyện tình yêu vĩ đại đó.

50 năm trước, ở thôn Cao Than, thuộc huyện Giang Tân Trung Sơn, tỉnh Trùng Khánh, Trung Quốc chàng thôn dân Lưu Quốc Giang đã vô tình yêu một góa phụ hơn mình tới 10 tuổi – Từ Triều Thanh. Cái thời xưa cũ ấy người ta cho anh ta là ngu dốt đã làm chuyện đại nghịch, xấu mặt người thân và xấu mặt cả thôn. Nhưng những cản trở ấy không thể nào chia lìa được tình cảm lứa đôi, để tránh sự kỳ thị của người xung quanh, Lưu Quốc Giang đành đưa người yêu vào tận sâu trong núi  cao rừng thẳm, một đời tránh xa thị phi, tránh để Triều Thanh thêm tổn thương trong cuộc sống.

Biết nơi chốn này là nguy hiểm, để đảm bảo cho người yêu mình an toàn khi đi ra ngoài ông Lưu Quốc Giang đã mất một đời bận rộn xây một bậc thang dài xuyên suốt núi rừng. Bậc thang dài tới 6000 bậc đá, cheo leo từ độ cao 1500m so với mực nước biển tiến xuống văn minh, người đời biết được liền đặt tên cho bậc thang này là “nấc thang tình yêu”. Câu chuyện được lan truyền, đến năm 2006 cả Trung Quốc bình chọn câu chuyện này là “Câu chuyện tình yêu kinh điển Trung Hoa thời hiện đại”.

Đã hơn nửa thế kỷ bên nhau, ông lão Lưu Quốc Giang ngắm nhìn người bạn đời Từ Triều Thanh đầy thâm tình khiến cho bất cứ ai thấy cũng ấm lòng, bởi một điều ông và vợ chính là minh chứng cho một tình yêu dũng cảm và tuyệt mỹ.

Lưu Quốc Giang lúc này đã hoàn thành hơn 6000 bậc thang dài nửa thế kỷ, mỗi ngày ông đều sửa chữa nó đảm bảo cho vợ đi được an toàn.

Qua đời ở tuổi 87, cuối cùng bà cũng đã theo người bạn đời của mình. Cảm động về câu chuyện này nhóm nhạc C Allstar của thành phố Hong Kong đã sáng tác ra bài hát có tên là “Nấc thang thiên đường”, mới được công bố đã đứng top nhiều tuần, giành được rất nhiều giải thưởng. Câu chuyện này cũng được dựng thành phim năm 2010, đài truyền hình TVB công chiếu suốt một thời gian khiến cho hàng triệu khán giả cảm động rơi lệ.

Năm 2007 Lưu Quốc Giang qua đời, 5 năm sau cũng chính là ngày 30 tháng 10 vừa qua, bà cụ Từ Triều Thanh cũng theo chồng tiếp tục một cuộc sống vĩnh hằng ở thế giới bên kia. Câu chuyện tình yêu khép lại nhưng dư vị của nó để lại cho nhân gian không bao giờ tan biến, con người qua đó mà có thêm một hy vọng về một tình yêu kiên định vĩnh hằng.

Xuân Mai post

ÁO YẾM

DI SẢN TRANG PHỤC

VIỆT NAM

Hình ảnh những cô gái thướt tha trong tà áo dài duyên dáng từ lâu đã trở thành biểu tượng của Việt Nam. Tuy nhiên, nhìn lại quá trình phát triển lịch sử trang phục dân tộc, Việt Nam không chỉ có áo dài mà còn có áo yếm – thứ trang phục không thể thiếu của người con gái xưa.

Xưa kia áo yếm thường chỉ được gọi với cái tên nôm na là cái yếm, đó là thứ trang phục đã có từ bao đời nay và vẫn còn giữ được cho đến ngày hôm nay. Không chỉ vào chốn cung đình với các mệnh phụ công nương, cái yếm còn ra ruộng đồng “dầm mưa dãi nắng” với người nông dân và cùng với chiếc áo tứ thân, cái yếm theo chị em đến với hội đình đám, góp phần tạo nên bộ “quốc phục” của quý bà thời xưa.

Khi xưa ở với mẹ cha

Một năm chín yếm xót xa trong lòng

Từ khi em về nhà chồng

Chín năm một yếm, em lật trong ra ngoài

Một số nhà nghiên cứu cho rằng chiếc yếm được ra đời là để tôn lên cái lưng ong vốn được xem là một nét đẹp của người phụ nữ trong văn hóa Việt Nam. Theo quan niệm truyền thống của người Việt, một cô gái đẹp là phải có cái lưng được thắt đáy nhỏ nhắn như cái lưng ong. Người Việt xưa cho rằng những cô gái với cái lưng ong không chỉ mang một dáng hình đẹp mà còn có đầy đủ tất cả những đức hạnh của một người vợ, người mẹ.

Đàn bà thắt đáy lưng ong

Đã khéo chiều chồng lại khéo nuôi con.

Cái yếm xuất hiện trong cuộc sống của người dân Việt Nam từ lâu nhưng mãi tới đời nhà Lý cái yếm mới “định hình” về cơ bản. Theo dòng lịch sử, cái yếm không ngừng biến đổi, nâng cao tính  thẩm mỹ qua những lần cải tiến. Tuy nhiên, “cuộc cách mạng” của cái yếm chỉ xảy ra vào đầu thế kỷ trước khi cái quần kiểu Tây và cái váy đầm xoè xâm nhập vào Việt Nam.

Thuyền anh ngược thác lên đây

Mượn đôi dải yếm làm dây kéo thuyền.

Ở gần mà chẳng sang chơi

Để em ngắt ngọn mồng tơi bắc cầu.

Mồng tơi chẳng bắc được đâu

Em cởi dải yếm bắc cầu anh sang

Ở thế kỷ 17, cái yếm vẫn chưa có sự thay đổi lớn lao về hình thức. Thế kỷ 19, cái yếm có hình vuông vắt chéo trước ngực, góc trên khoét lỗ làm cổ, hai đầu của lỗ, đính hai mẩu dây để cột ra sau gáy. Nếu cổ tròn gọi là yếm cổ xây, cổ nhọn đầu hình chữ V gọi là yếm cổ xẻ, đít chữ V mà xẻ sâu xuống gọi là yếm cổ cánh nhạn. Bước sang thế kỷ 20, áo yếm càng được sử dụng phổ biến với nhiều kiểu dáng và mẫu mã phong phú.

Dành cho người lao động có yếm màu nâu dệt bằng vải thô. Người lớn tuổi mặc yếm màu thẫm. Con gái nhà gia giáo mặc yếm nhiều màu, trang nhã và kín đáo. Loại yếm “ỡm ờ”, màu sặc sỡ, cổ cắm sâu trễ quá bờ ngực, “thách thức” chỉ dân “trời ơi” dạng Thị Mầu mới mặc. Thời kỳ “cách tân” này, cổ yếm thường được “dằn” thêm ba đường chỉ để “bảo hiểm” hoặc may viền lằn vải, thêu hoa cặp theo đường biên cổ.

Một loại yếm hay được các cô gái sử dụng nữa là “yếm đeo bùa”. Gọi là yếm đeo bùa bởi người mặc chúng thường để xạ hương vào trong túi vải nhỏ đeo cạnh yếm, đó chính là thứ vũ khí vô cùng lợi hại của các cô gái thời xưa… Không chỉ vậy, chiếc yếm còn làm nên những câu chuyện tình yêu vô cùng độc đáo. Xưa, các cô gái khi hẹn hò người mình yêu thường “ém” một miếng trầu trong chiếc yếm của mình, dân gian gọi đó là “khẩu trầu dải yếm”. Có lẽ không có thứ trầu nào “linh thiêng” hơn loại trầu dải yếm này.

Để trở thành “quốc phục” của quý bà quý cô trước khi chiếc áo dài ra đời, đi kèm với cái yếm là chiếc áo cánh khoác ngoài không cài cúc. Khi ra ngoài bên ngoài chiếc yếm phải có thêm chiếc áo dài, chiếc váy lưỡi trai bằng lĩnh, dải lụa đào hoặc màu mỡ gà thắt ngang lưng, cái xà tích bạc lủng lẳng, bộ “độ nghề” ǎn trầu bên phía cạnh sườn, chân mang dép.

Gió xuân tốc dải yếm đào

Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương.

Chưa hết, phục trang ra đường còn phải kể đến là hai chiếc khǎn đội đầu : khǎn nhiễu (quấn bên trong) và khǎn mỏ quạ (trùm bên ngoài). Nếu đúng dịp hội hè đình đám các cô gái thường trang bị thêm cho mình chiếc nón quai thao, tóc vấn cao cài lược.

Suốt chiều dài lịch sử, cái yếm đã đi vào “giấc mơ” của biết bao thế hệ mày râu. “Trời mưa lấy yếm mà che – Có anh đứng gác còn e nỗi gì ?”. Đáp lại, các nàng cũng chẳng vừa: “Ước gì sông hẹp tày gang – Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi”.

Hỡi cô mặc áo yếm hồng

Đi trong đám hội có chồng hay chưa?…

Cô kia yếm trắng lòa lòa

Lại đây đập đất trồng cà với anh.

Bao giờ cà chín cà xanh

Anh cho một quả để dành mớm con.

Cho đến câu nhớ nhung, mong đợi của kẻ xa quê :

Mình về mình có nhớ chăng

Ta về như lạt buộc khăn nhớ mình.

Ta về ta cũng nhớ mình

Nhớ yếm mình mặc, nhớ tình mình trao

Cái yếm là thứ trang phục vừa kín đáo, vừa… “ỡm ờ” một cách nghệ thuật và độc đáo. Chả thế mà Thị Mầu nói với chàng nô : “Gió xuân tốc dải yếm đào – Anh trông thấy oản sao không vào thắp hương !”… Hay như thơ Hồ Xuân Hương:

Lược trúc lỏng cài trên mái tóc,

Yếm đào trễ xuống dưới nương long.

Ðôi gò bồng đảo sương còn ngậm,

Một lạch đào nguyên suối chửa thông.

Cuộc cách mạng yếm xảy ra vào thế 20 khi các kiểu áo Tây phương xâm nhập vào Việt Nam với sự ra đời của rất nhiều kiểu yếm và áo ngực mới lạ. Trang phục du nhập vào có tính tiện dụng hơn hẳn nên Yếm không còn được sử dụng rộng rãi nữa, yếm thường chỉ được dùng cùng với các trang phục cổ trong các dịp lễ hội truyền thống.

Ngày nay chiếc yếm đã được cải tiến gọi là áo yếm để dùng cho các em gái mới lớn. Áo yếm dùng mặc trong có hai dây đeo lên vai thay vì trước đây chiếc yếm có hai dây buộc quanh cổ và hai dây bên buộc ngang lưng… nhưng chiếc áo yếm ngày xưa vẫn xứng đáng là một di sản trang phục của Việt Nam.

Trịnh Đức Phú post (theo Thu Hương)

TẺN TÒ…

Lần đầu tiên như thế nào ?

Hai cô gái hỏi nhau?

– Cậu có “lần đầu tiên” chưa ?

– Có rồi ! Đau hơn mình tưởng tượng…

– Sao nữa ?

– Rất hồi hộp và lo sợ…

– Có gì khác lạ nữa không ?

– Còn ra máu nữa…

– Rồi sao ?

– Tớ hoảng quá thì bác sỹ trấn an…

– Người yêu cậu là bác sỹ ?

– Không, đó là cảm giác “lần đầu tiên” tớ đi hiến máu !

Ai nịnh ai ?

Một anh nhà giàu hỏi người nghèo.

– Tôi giàu anh có nịnh tôi không ?

Người nghèo :

– Ông giàu mắc mớ gì đến tôi mà tôi phải nịnh ông ?

Nhà giàu :

– Nếu tôi cho anh nửa gia tài, anh có nịnh tôi không ?

Người nghèo :

– Lúc đó tôi giàu bằng ông rồi việc gì tôi phải nịnh ông.

Nhà giàu :

– Nếu tôi cho anh cả gia tài, anh có nịnh tôi không ?

Người nghèo :

– Chắc chắn lúc đó ông phải nịnh tôi.

Mỹ Nhàn post

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: